Tượng đài mẹ

Tượng đài mẹ
Biển thời gian cồn trong tóc Sóng bạc trùm lấp sóng xanh Nước mắt vỡ cùng thóc mẩy Cối giã- đời mẹ bấp bênh. Mẹ rút từng sợi thở dài Đan cả đời chưa xong áo Mẹ bòn trong bao giông bão Thóc lép khoai gầy... sớm hôm.


(Ảnh: St)


TƯỢNG ĐÀI MẸ
(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Biển thời gian cồn trong tóc

Sóng bạc trùm lấp sóng xanh

Nước mắt vỡ cùng thóc mẩy

Cối giã- đời mẹ bấp bênh.

 

Mẹ rút từng sợi thở dài

Đan cả đời chưa xong áo

Mẹ bòn trong bao giông bão

Thóc lép khoai gầy... sớm hôm.

 

Nhận thư từ chiến trường xa

Lần mặt chữ trong bổi hổi

Lần mặt con trong bóng tối

Thư hoá than hồng sưởi đông.

 

Đêm sâu tre ru lời mẹ

Giật mình ùa ôm cơn mê

Đầy một vòng tay gió quẫy

Mẹ vịn trăng lần bờ đê.

 

Cô gái mẹ đã nhắm nhe

Giờ thành dâu nhà hàng xóm

Buồng cau đề dành rụng xuống

Lã chã vào lòng tháng năm.

Nghìn năm núi thành bờ bãi

Tượng đá mòn trong nắng mưa

Xin dâng tim con rỏ máu

Tạc thành dáng mẹ đợi chờ.