Viết khi mùa phượng nở

Viết khi mùa phượng nở
trong trí nhớ đầy hoang mang của tôi có ngọn gió lông bông có chùm hoa xấu hổ có bàn tay lấm mực mùa thi có nụ cười ngượng ngùng dọc đường đến lớp thấp thoáng gương mặt bạn bè thì thầm những bí mật tuổi thơ, những trong trắng dại khờ


(Ảnh: Nhà thơ Trần Kim Hoa)


 

VIẾT KHI MÙA PHƯỢNG NỞ

(Trần Kim Hoa)

 

trong trí nhớ đầy hoang mang của tôi có ngọn gió lông bông có chùm hoa xấu hổ

có bàn tay lấm mực mùa thi có nụ cười ngượng ngùng dọc đường đến lớp

thấp thoáng gương mặt bạn bè 

thì thầm những bí mật tuổi thơ, những trong trắng dại khờ 

trang vở nào vẫn chưa hết hoang mang 

ai lén viết lời tương tư đầu tiên trên giấy trắng

những mơ mộng đầu đời xa rồi ai gửi lại

nắng sân trường thuở ấy đốt trong tim

góc lớp tôi ngồi, vạch phấn vẫn đâu đây

những đôi mắt học trò ngước nhìn qua cửa sổ

mây trắng thế và trời cao xanh thế

những định lý ngày nào còn nguyên trong đáp số hôm nay 

bục giảng thân thương chậm rãi bước chân thầy 

câu thơ cũ vẫn xui lòng bối rối

khúc hát cũ chưa qua thì nông nổi

bài toán ấu thơ bạc tóc với thời gian

năm tháng qua đi những gánh nặng đầy thêm hay vơi bớt

nước sông Lam biết khi mô đục khi mô trong

vẫn rực rỡ cuối trời màu phượng đỏ

vẫn chói chang sắc nắng sân trường…

6.1983 - 6.2013