Viết tiếp tứ thơ Mười nghìn…

Viết tiếp tứ thơ Mười nghìn…
Mười nghìn ngọn lửa choàng vai thương nhau Mười nghìn nứt vỡ chạm nhau đỡ đau Trường Sơn mái nhà lợp bằng mây trắng Người đi gọi người nghìn năm đồng vọng Mười nghìn con sông tụ thành biển rộng


(Ảnh: Pixabay)


Viết tiếp tứ thơ Mười nghìn…

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Mười nghìn ngọn lửa choàng vai thương nhau

Mười nghìn nứt vỡ chạm nhau đỡ đau

Trường Sơn mái nhà lợp bằng mây trắng

Người đi gọi người  nghìn năm đồng vọng

Mười nghìn con sông tụ thành biển rộng

Mười nghìn đôi môi khắc khoải quê mẹ

Có cánh cò trắng quạt vỡ cơn mưa

Có đàn Đom Đóm thắp sáng vườn xưa

Có cánh Bướm lạ đậu vào màn em

Xin em đừng đuổi .Bướm khóc mặn đêm…

Mười nghìn đôi môi hôn về  tình lỡ

Vẫn chạm môi em dẫu đạn bom xé

Nụ hôn rách nát khát vọng vẹn nguyên

Mười nghìn trái tim không bao giờ ngủ

Mười nghìn câu hát chờ trao môi người 

Mười nghìn vũ trụ chất đầy nhớ thương

Phượng Hoàng đậu xuống. Khói thơm bay lên

Nghìn ngôi nhà nhỏ mở cửa ngày đêm

Dáng mẹ cật nứa cứa vào lòng con

Mỗi khi con khóc bạn bè lệ rơi

Trường Sơn hôm ấy  bão xô nghiêng trời…

Mẹ ơi. Mẹ ơi. Mười nghìn tiếng gọi

Tóc bạc Mẹ rơi hằn vào nước non

Mười nghìn năm nữa cháu con qua đây

Bước thật khẽ kẻo đau bài ca này.