Vô tư

Vô tư
Vầng mây trắng duổi mình trong mắt nắng Biển bạc đầu nâng cánh sóng thong dong Mưa chẳng ngại quăng quật mình rụng vỡ Cái vô tư khiến đất cũng mềm lòng.


(Ảnh: Xuân Nguyễn)


VÔ TƯ 
(Trần Huyền Tâm)

 

Vầng mây trắng duổi mình trong mắt nắng

Biển bạc đầu nâng cánh sóng thong dong

Mưa chẳng ngại quăng quật mình rụng vỡ

Cái vô tư khiến đất cũng mềm lòng. 

 

Chỉ biết yêu thôi, chẳng toan tính vòng vòng

Rét tháng Tư ậm ừ tái giá 

Nàng Bân quên mất mùa đã ướm chân vào hạ

Đón đông về trong đàm tiếu thiên sai.

 

Cứ vô vi thiện giải mỗi hình hài

Lặng lẽ viên dung nổi chìm được mất 

Ai ngộ nỗi vĩnh hằng trời đất 

Đủ duyên lành về lạc đạo bến thiên!
 

Vô tư cùng tuế nguyệt diên niên…

 

———

* Đàm tiếu: bàn tán, chê cười 

* Thiên sai: sai lệch, khác biệt, khác thường 

* Lạc đạo: sống hạnh phúc, sống vui, thoát khổ. 

* Diên niên: phước đức, tốt đẹp