Vu Lan con nhớ

Vu Lan con nhớ
Ngày xưa bé xíu Nấp sau cha Trốn cả thế gian Chỉ còn tấm lưng như cổng nhà Vững chãi Mẹ hong khô bao cơn mưa tầm tã Trong chiếc khăn thơm mùi nắng vàng. Con ấm áp Tình mẹ mênh mang


(Ảnh: Pixabay)



VU LAN CON NHỚ

(Bùi Thị Hồng Ngọc)


Ngày xưa bé xíu

Nấp sau cha

Trốn cả thế gian

Chỉ còn tấm lưng như cổng nhà 

Vững chãi 


Mẹ hong khô bao cơn mưa tầm tã

Trong chiếc khăn thơm mùi nắng vàng.

Con ấm áp 

Tình mẹ mênh mang


Con về lại nhà ta

căn nhà im như ngủ quên, 

Tiếng cổng không còn ai gọi tên


Cha mẹ ,giờ đã đi xa .

Con đứng giữa bao người mà thấy lạ .

Muốn quay về bữa cơm hôm qua

Ngồi nghe tiếng cha mẹ mà lòng lại thấy an

Cha mẹ ,giờ đã đi xa .

Chỉ còn trong khung ảnh treo cuối nhà .


Con lớn rồi,

Mà sao mỗi đêm

Vẫn gọi hai tiếng "mẹ ơi, Cha ơi" trong giấc mơ .


Chiếc áo cha treo chỗ cũ

Mỗi khi ngang qua con chạm thật khẽ

Mùi thuốc lá phai dần,

Như bóng dáng cha mờ giữa lối về.


Mẹ ơi!

Cây bàng trước cửa

Quả Chín vàng nhưng không ai đợi con.


Cha mẹ giờ đã đi xa 

Con đứng giữa bao người 

mà thấy lạ.

Muốn quay về bữa cơm hôm qua,

ngồi nghe tiếng cha mẹ mà

lòng thấy an bình