Xa rồi đông ơi

Xa rồi đông ơi
Tôi lỡ nặng tình với đêm Đông Cùng gió phiêu du tím cõi lòng, Cùng mây u ám chiều cô quạnh Theo nước xuôi về cõi mênh mông! Yêu thương say đắm hoàng hôn tím Yêu lá phủ vàng xuống con sông


(Ảnh: Pixabay)



XA RỒI... ĐÔNG ƠI!

(Ngọc Thạch)

 

Tôi lỡ nặng tình với đêm Đông

Cùng gió phiêu du tím cõi lòng,

Cùng mây u ám chiều cô quạnh

Theo nước xuôi về cõi mênh mông!

Yêu thương say đắm hoàng hôn tím

Yêu lá phủ vàng xuống con sông

Những đêm mong mỏi chờ vô vọng

Bên đám tàn tro... ngọn lửa hồng...!

..."Tôi có chờ đâu, có đợi đâu,

Mang chi Xuân đến, chỉ thêm sầu...?"

Câu thơ ngày cũ còn khắc khoải

Lắng đọng trong tôi một nỗi đau!

Dù Xuân mang đến nhiều hơi ấm

Giá lạnh Đông tàn chẳng còn đâu

Sao tôi vẫn thấy hồn cô độc

Giữa độ Xuân sang thẫm sắc màu..?

Thôi nhé, Đông ơi cách biệt rồi...

Thời gian vần vũ chẳng ngừng trôi

Xa Đông tôi nhớ, tôi buồn lắm

Nhớ phút bên nhau nở nụ cười.

Hồn tôi tê tái như Đông lạnh

Nay đã xa rồi chịu đơn côi...

Nhưng thôi, còn biết làm sao nữa?

Bởi kiếp cô đơn... định sẵn rồi!

 

Ngày 08/02/2018