Xanh mãi Búp trên cành

Xanh mãi Búp trên cành
Năm mươi năm trở lại Búp trên cành yêu thương Vườn xưa còn hương nắng Tình đầu còn vấn vương… Con đường xưa vẫn đợi Hàng cây nào nghiêng vai Đàn chim non ríu rít Đánh thức cả ban mai


(Ảnh: Nhóm Búp trên cành chụp ảnh lưu niệm cùng các thầy tại buổi lễ kỷ niệm B50)

 

XANH MÃI BÚP TRÊN CÀNH

(Nguyễn Thị Toán)


Năm mươi năm trở lại

Búp trên cành yêu thương

Vườn xưa còn hương nắng

Tình đầu còn vấn vương…


Con đường xưa vẫn đợi

Hàng cây nào nghiêng vai

Đàn chim non ríu rít 

Đánh thức cả ban mai


Ngày ấy ta là Búp

Xanh như gió mùa hè

Xanh cả trời mơ ước 

Mênh mang những trưa hè…


Rồi mỗi Búp một ngả

Qua dốc núi, sông dài

Kẻ xuôi Nam, ngược Bắc

Bạn xứ người xa xôi


Năm mươi năm gặp lại

Rạng rỡ mắt, môi cười 

Gọi nhau bằng tên Búp

Mà nghe tim bồi hồi


Thời gian như dòng sông

Lặng lẽ trôi không đợi

Chỉ trang thơ còn mở

Đón Búp từ muôn nơi 


Bao buồn vui lắng đọng

Trong tiếng gọi thân thương:

“Búp trên cành”... năm ấy

Vẫn xanh giữa vô thường.


Nửa thế kỷ đi qua

Bao nắng mưa, bão nổi

Mới hay điều còn mãi 

Là nghĩa bạn, tình thầy


Xin nâng niu khoảnh khắc

Như giữ một mùa hoa

Để mai này ngoảnh lại

Vẫn nghe lòng diết da


Năm mươi năm trở về 

Ngôi nhà xưa yêu dấu 

Những búp non ngộ nghĩnh 

Đã thành mùa quả thơm


Và trong từng trái ngọt

Vẫn nguyên hương đất lành

Yêu sao thời áo trắng!

Xanh mãi… Búp trên cành!