Xôn xao mùa gió

Xôn xao mùa gió
Mênh mang mênh mang chiều đông. Lay lay vườn hoa cải vàng. Ơ kìa chiếc áo tứ thân. Ẩn hiện làm tôi bâng khuâng.Phải lòng người buông câu hátHồn tôi lạc giữa mênh mông Ngẩn ngơ ngẩn ngơ câu quan họ

(Ảnh: Pixabay)


XÔN XAO MÙA GIÓ

(Lương Duyên Thắng)

 

Mênh mang mênh mang chiều đông. 

Lay lay vườn hoa cải vàng. 

Ơ kìa chiếc áo tứ thân. 

Ẩn hiện làm tôi bâng khuâng.

Phải lòng người buông câu hát

Hồn tôi lạc giữa mênh mông

Ngẩn ngơ ngẩn ngơ câu quan họ

Để tôi lạc giữa cánh đồng chiều

Đồng vắng, tôi lạc giữa xôn xao mùa gió, 

tôi lạc giữa âm thầm mưa bụi. 

Vướng vào chiếc áo tứ thân. 

Vương vào đôi mắt thơ ngây.

Này gió, xin gió đừng làm hoa cải ngừng lay. 

Vẩn vơ, tôi đi tìm trong những câu thơ. 

Tìm áo tứ thân để tôi lạc giữa chính mình.

Buông lơi buông lơi câu à ơi

Thanh âm vang lên câu tự tình

Mênh mang mênh mang chiều đông.

Để tôi ngẩn ngơ nhớ thương một người