Xuân Thuận Vi

Xuân Thuận Vi
Thuận Vi ơi, xuân đến tự bao giờ Hoa đã tỏa hương vào trong nắng Hẳn cái rét đã ghim vào đầu tháng Để gió dịu dàng ve vuốt những chồi non.


(Ảnh: Thuy Hang)



XUÂN THUẬN VI
(Nguyễn Thúy Hằng)



Thuận Vi ơi, xuân đến tự bao giờ

Hoa đã tỏa hương vào trong nắng

Hẳn cái rét đã ghim vào đầu tháng

Để gió dịu dàng ve vuốt những chồi non.


Chớm sang giêng chút lạnh vấn vương còn

Đủ e ấp những nụ hồng tươi sắc

Thêm tươi thắm những nụ cười ngà ngọc

Tiếng hát em dài theo cánh gió ven sông.


Mơn mởn làng xanh dưới nắng tươi hồng

La đà bướm ong, rung rinh trái chín

Vườn quả ngọt gọi mời du khách đến

Ngơ ngẩn buông mình giữa chốn thiên thai.


Nhấm nháp vị xuân trong rét lộc, rét đài

Tắm sương ấm của tình trời và đất

Say giữa vườn xuân như ong say mật

Quên cả lối về bởi tiếng chim ca.


Sóng nở lung linh, cá quẫy trước ao nhà

Cây xoã tóc gội vào trời xanh thắm

Giơ tay hứng… long lanh mùa xuân chín

Nghe xao xuyến trong lòng có tiếng hát tình ca.


Bách Thuận, Xuân Quý Mùi 2003