Bà cháu
- Thứ hai - 02/02/2026 09:40
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này

(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)
BÀ CHÁU
Bà về tới nhà, trời đã nhá nhem tối. Vừa bước vào căn nhà nhỏ đang sáng lên bởi màu vàng của ngọn đèn mới thắp, bà đã thấy ngan ngát cái mùi nồng nồng của rạ. Bà nhìn xuống bếp, trong lò còn những cục than hồng lập lòe, mâm cơm đã sắp sẵn trên chõng.
- A! Bà đã về! Bà ơi! Hôm, nay bà hái được nhiều dâu không bà? Bà có bắt châu chấu voi cho cháu không?
Tiếng đứa cháu nhỏ hỏi ríu rít khiến lòng bà rộn lên vui sướng. Bà lặng lẽ lấy ra cái túi bóng đựng mấy con châu chấu voi mà bà tìm bắt cho cháu lúc chiều nay. Vừa nhìn thấy, nó đã nhảy lên vui sướng:
- A! Bà hôm nay thật tuyệt vời! Chà…chà!...
Nó xoay tròn quanh bà, sung sướng hét to. Bà mắng yêu:
- Thôi cô ạ! Chỉ khéo nịnh!
Nó xịu mặt xuống, mân mê mấy con châu chấu. Bà kéo nó vào lòng, vuốt lên mái tóc vàng hoe, ngắn cũn đã cặp thành cái “đuôi chích chòe” của nó. Ôi! Suốt mấy năm trời cha mẹ nó đi xa, bà một mình nuôi cháu…
Tiếng nó vang lên lảnh lót, khuôn mặt đã rạng rỡ hẳn lên:
- Bà ơi! Cháu giặt quần áo cho bà rồi đấy. Cháu giặt những bốn nước cơ, bà ạ. Sạch lắm! Tý nữa bà phơi hộ cháu, cái dây cao cháu không với được.
Bà lại lặng người đi, xúc động nghẹn ngào/ Ôi! Lúc đi, bà đã dặn kỹ: “Nếu cháu học xong thì nấu cơm cho bà nhé, còn quần áo, để tối bà giặt cho”. Thế mà bây giờ, nó đã nấu xong cả cơm, lại còn giặt quần áo cho bà nữa.
- Thế cháu đã học xong bài chưa, hay lại bỏ học đi nấu cơm cho bà đấy? – Bà dịu dàng hỏi.
Mặt nó tươi hẳn lên:
- Cháu học xong rồi, bà ạ. Này nhé: trước tiên, cháu học văn, đề văn tả con mèo, cháu bắt hẳn con mèo ngồi trước bàn cho cháu quan sát. Sau đấy cháu học thuộc bài “Bà”, cháu đọc cho bà nghe nhé:
“Bà là mảnh đất
Đầy dòng nhựa trong
Nuôi cháu lớn lên…”.
Bà nghẹn ngào trong tiếng đọc còn non tơ của cháu. Nó lại liến láu nói tiếp:
- Rồi cháu làm toán, bà ơi! Có phải hai mươi nhân một trăm linh năm bằng hai nghìn một trăm không bà?
Bà gật đầu vui sướng. Ôi! Cháu tôi! Nó đã lớn rồi đấy! Nó biết sắp xếp học hành để giúp bà! Hôm nào đi học về, mặt nó cũng tươi như hoa, khoe với bà những điểm tốt. Bà thầm nghĩ đến đứa bé ở cạnh nhà, bố mẹ đi làm suốt, nó lêu lổng chơi bời, nghịch ngợm linh tinh. Tội nghiệp cháu tôi! Nó phải sống xa cha mẹ. Ngày mai, bà sẽ nhờ nó viết thư cho bố mẹ. Chắc đến đoạn bà nói về nó, nó lại giãy nảy lên không cho chép! Ôi! Cháu tôi!
- Bà ơi! Bà ra phơi quần áo rồi vào ăn cơm đi bà! A! Đúng rồi! Tối nay, bà phải kể chuyện cổ tích cho cháu nghe, bà nhé!
- Ừ! Bà kể! Hôm nay bà kể cháu nghe chuyện “Tình cảm bà cháu”, cháu có thích không?
- A! Hoan hô bà! Hôm nay bà “tâm lý” quá!
Trăng lên, trên mảnh sân nhỏ thơm ngát hoa cau, bà khe khẽ kể cho cháu nghe câu chuyện cổ tích mà cháu hằng ao ước được nghe.
Ngày 02-6-1990
Trại sáng tác văn học thiếu nhi 1990
Giang Thị Thảo
13 tuổi, Thị xã Thái Bình