Bé Tuấn dạy gà gáy
- Thứ sáu - 17/07/2026 07:52
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này

(Ảnh: Pixabay)
BÉ TUẤN DẠY GÀ GÁY
Gà mái của bé Tuấn ấp được mười chú gà con. Những đôi mắt gà đen bóng như hạt cườm nhìn Tuấn không chớp. Những cái cánh ngắn cũn cỡn vẫy vẫy. Những cái mỏ xinh xinh vàng khươm. Suốt ngày Tuấn bận rộn với những chú gà con óng mượt quên cả đồ chơi khác.
Buổi sáng khi mặt trời mọc, Tuấn chạy ào ra với những chú gà. Tuấn đào giun bắt cho gà ăn. Những chú gà lớn nhanh, những cái lông cánh đã mọc đủ và trên chỏm đầu nhú ra một cái mào nho nhỏ xinh xinh. Những chú gà bỏ mẹ đi kiếm mồi một mình. Trong đàn gà ấy Tuấn yêu nhất một chú gà có cái mào to. Mẹ bảo đó là gà trống. Tuấn đi đâu cũng nhớ cái bộ lông hung hung và cái mào đỏ chót của nó. Đi đâu về Tuấn cũng vội vã gọi nó và lần nào Tuấn cũng có quà cho nó. Mấy con giun đất hoặc mấy con cá rô cờ. Chú gà ấy cũng yêu Tuấn lắm. Nghe tiếng Tuấn gọi là chạy về liền như muốn nói: “Có tôi đây” và ăn xong nó mổ mổ vào lòng bàn tay Tuấn.
Chú gà ấy đã lớn nhất trong đàn gà. Lông cánh mọc cân đối và cái mào đỏ chót trông oai vệ nhưng duyên dáng, Tuấn nghĩ: “Sao nó chưa biết gáy nhỉ? Phải dậy nó gáy mới được”.
Thế là sáng hôm sau khi nghe tiếng gà gáy trong xóm vẳng lại, Tuấn gân cổ lên bắt chước. Nhưng rồi Tuấn ngủ thiếp đi. Trong giấc ngủ, Tuấn mơ thấy mình đang dậy gà gáy. Con gà gáy thật to: “Ò ó ó o”. Thế là gà của Tuấn đã biết gáy rồi. Tuấn vui sướng reo lên: “Mẹ ơi, gà của con biết gáy rồi mẹ ơi!”. Nhưng ngay lúc đó Tuấn bừng tỉnh thấy trời đã sáng. Mặt trời ửng đỏ từ từ nhô lên như một quả bóng bồng bềnh bồng bềnh. Con gà nhà bác Ban cất tiếng gáy “Cúc cù cu cu”. Tuấn ngỡ gà của mình biết gáy rồi vội chạy ra xem. Nhưng khi nhìn thấy con gà nhà bác Ban đang gáy thì Tuấn ỉu xìu quay về chuồng gà của mình ghé sát vào cửa chuồng thì thầm vào tai chú gà “Cúc cù cu cu…” và Tuấn bế nó ra âu yếm vuốt ve nó. Khoảng một tuần sau, khi Tuấn đang chìm trong giấc ngủ mơ màng bỗng Tuấn thấy rộn lên tiếng gáy xa gần, Và trong đó có một tiếng gáy non nớt “Kéc kè ke” vọng ra từ chuồng gà của Tuấn. Tuấn khấp khởi mừng thầm nhưng Tuấn lại băn khoăn “Mình dậy: Cúc cù cu, mà sao con gà lại gáy kéc kè ke nhỉ”. Tuấn đến bên chuồng gà cất giọng: “Cúc cù cu cu” gà của Tuấn liền đáp lại: “Kéc kè ke ke…”
Tuấn càng miệt mài dậy gà và mong nó gáy “cúc cù cu cu” cơ. Và chẳng bao lâu tiếng chú gà đã rõ: “Cúc cù cu” rồi. Thế là cuối cùng chú gà của Tuấn đã biết gáy, tiếng gáy chững chạc của một chú gà trống lớn. Sáng sáng chú ta dậy sớm cất tiếng gáy vang cả xóm đánh thức mọi người dậy. Tuấn cũng được chú gà ấy gọi dậy sớm để đi học. Và lúc đó Tuấn sung sướng khoe với mẹ: “Mẹ ơi, gà của con gáy hay lắm rồi!”
1985
Phạm Việt Yến, 14 tuổi
Thị xã Thái Bình