Cô bé và cây xà cừ
- Thứ hai - 02/02/2026 09:44
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này

(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)
CÔ BÉ VÀ CÂY XÀ CỪ
Chao ôi! Trời nóng quá! Quanh người tôi như chỗ nào cũng có lửa. Ngoài kia, hàng xà cừ non mới trồng cúi đầu đứng im phăng phắc. Buổi trưa hè yên tĩnh mênh mông, chỉ còn nghe thấy tiếng ve ngân ra rả trong những bụi cây rậm. Tôi ngáp ngắn ngáp dài không sao ngủ được, chợt nghe thấy tiếng quát từ xa:
- Họọọ.. Họọọ!
Một cô bé mảnh khảnh đang hớt ha, hớt hải chạy về phía rặng xà cừ. Mặt nó đỏ bừng, tóc đẫm mồ hôi bết vào má. Một con trâu đang cọ đôi sừng vào thân cây xà cừ non nớt. Hai cái sừng trông như đôi liềm lớn. Nó chỉ cần húc mạnh một cái thì cây gẫy rắc ngay. Cô bé chạy tới cầm thừng cố kéo đầu trâu ra, nhưng nó cũng cố ghì lại để cọ sừng, có thể là nó ngứa. Cô bé dùng cả hai tay để kéo tiếp. Con trâu lừ lừ mắt nhìn cô bé và cố ghì níu lại. Vừa phải giằng co với con trâu dữ, vừa phải chịu cái nắng gay gắt nhưng cô bé vẫn không thả lỏng. Con trâu chỉ húc mạnh một cái nữa thì cây xà cừ sẽ gục hẳn. Không thể để như thế được, cô bé nghĩ ra cách khác. Cô lấy tay cù cù vào lưng con trâu. Trâu đứng im nghếch mõm “ọ…ọ”. Thế là cô bé giải thoát được cây xà cừ đã tróc một lớp vỏ ngoài. Cô bé cầm thừng khẽ khàng dắt con trâu ra khỏi gốc cây. Con trâu bước ngoan ngoãn theo cô bé.
Buộc con trâu vào bóng cây đa đầy râm mát, cô bé quay lại bên cây xà cừ. hai dải tóc đuôi sam ngoe nguẩy sau gáy. Chiếc nón to chụp hẳn lấy nửa người. Cô bé nhẹ nhàng uốn cây xà cừ ngay ngắn và cho nó dựa lưng vào hai thanh tre vắt chéo. rồi cô bé nhặt những hòn đất ải xếp thêm vào gốc cây. Mồ hôi đã ướt đầm tám áo hoa của cô bé.
Xong công việc, cô bé vội vã chạy khỏi con đường nóng bỏng. Tôi hiểu ra việc làm của cô bé. Tôi trách mình không giúp được việc gì. Tôi gọi nó vào nhà và trao cho chiếc quạt. Tôi rót bát nước chè tươi đưa cho nó.
Cô bé ấy là Nguyễn Thị Hoa, đội viên chi đội 12 được phân công chăm sóc hàng cây các cụ mới trồng.
5 năm xa quê hương làng xóm, nay tôi lại trở về. Đi trên con đường rợp mát bóng cây tôi tường như mình bị lạc. Những cây xà cừ xòe cánh lá đan nhau như mái nhà che nắng cho người đi đường. Tôi lặng người nghe tiếng hót của chim. Tiếng ve kêu ran ran gợi cho tôi nhớ lại buổi trưa hè hôm ấy. Hình ảnh bé Hoa lại hiện lên trước mắt tôi. Cô bé mảnh khảnh mình đầy mồ hôi phải giằng co với con trâu dưa để giữ gìn cây non.
Rặng cây lớn lên theo tuổi Hoa. Bây giờ Hoa đã đeo huy hiệu Đoàn trên ngực.
Dưới bóng cây tán rộng, quán nước của bà “Cuông béo” ra đời, khách đi đường qua đây đều nghỉ chân để hưởng bản nhạc của hàng cây, của tiếng chim, tiếng ve, hưởng những cơn gió mát lành rung động bóng cây.
Đỗ Thị Thịnh
Hưng Hà, Thái Bình
Giải ba cuộc thi “Năm môi trường châu Á” do Ủy ban Khoa học kỹ thuật Nhà nước Việt Nam tổ chức năm 1981-1983