Cơn mưa bất chợt

Cơn mưa bất chợt
Trời đang nắng, bỗng những đám mây đen từ đâu ùn tới. Khoảng trời xanh cao đột nhiên trũng xuống, mọng nước. Gió cuốn tung những hạt cát trên đường làm thành từng cột cát rất cao rồi lại dẹp ngay xuống.



(Ảnh: St)

CƠN MƯA BẤT CHỢT


Trời đang nắng, bỗng những đám mây đen từ đâu ùn tới. Khoảng trời xanh cao đột nhiên trũng xuống, mọng nước. Gió cuốn tung những hạt cát trên đường làm thành từng cột cát rất cao rồi lại dẹp ngay xuống. Lá vàng bay lung tung. Những giọt mưa tròn, to như hạt ngô bắt đầu rơi lộp độp. Khách qua đường vội vã bước, những chiếc áo mưa màu xanh, màu trắng… quấn chặt vào người. Tôi cũng lấy chiếc áo mưa màu tro ra khoác, chà chiếc áo rộng quá! Thế này thì mưa to mấy cũng chả ướt được. Tôi thấy mình may  mắn vì được mẹ nhắc mang áo mưa ngay lúc tôi còn đang xếp sách vào cặp. “Mẹ chu đáo quá!” Tôi nghĩ và nhìn xung quanh. Ơ kìa, có cụ già đang bối rối tìm chỗ ẩn, nhưng đoạn đường này vắng quá. Chắc cụ quên áo mưa ở nhà. mưa bắt đầu rơi dầy hạt, gió thổi to, chân cụ bước run run. Tôi thoáng nghĩ: Mình đưa áo mưa cho cụ chăng? Nhưng mưa thì sao nhỉ? Ướt sách, ướt quần áo, hôm nay nghỉ học, không chừng về lại bị ốm một trận nữa là khác… Bỗng một cô bộ đội vừa cất tiếng gọi: “Cụ ơi, cụ chờ cháu một lát!” Cô đến gần cụ già nhẹ nhàng gỡ áo mưa của mình đặt lên vai cụ. Tiếng cô lẫn trong tiếng mưa rơi:

- Cụ khoác tạm, kẻo ướt cụ ạ!

Cụ già ngước đôi mắt ngạc nhiên nhìn cô gái, thoáng một chút ngần ngại rồi cụ xua tay:

- Thôi, cô cứ mặc lão. Kẻo cô ướt…

Cụ già chưa nói hết câu, cô bộ đội đã choàng chiếc áo mưa lên người cụ và buộc nút lại cẩn thận.

- Cụ cứ mặc vào đi! Con có ướt cũng không sao đâu!

- Già cảm ơn nhé, nhưng cô đi thế thì ướt hết! Hay vào đây, bà cháu cùng che cho đỡ lạnh…

Chẳng cần suy nghĩ lâu, tôi bỗng chạy vụt lại cầm tay cô bộ đội và nói nhanh trong hơi thở: “Cô vào đây với cháu, áo mưa của cháu còn rộng mà! Cụ cứ mặc cái áo ấy đi cụ ạ”.

Mưa mỗi lúc một to. Mưa xối xả. Mưa trắng xóa cả mặt đường. Mưa và gió như muốn đè bẹp cả cây cối hai bên đường xuống. Hai cô cháu khoác chung một chiếc áo mưa mà tôi vẫn thấy rộng rãi, ấm áp quá chừng. Ba bà cháu tôi lại tiếp tục đỡ bước nhau đi trong tiếng gió gào thét và mưa ào ào.


Hè 1979

Lã Thị Bắc Lý, 16 tuổi

Trường cấp III Thụy Anh, Thái Bình.