Đóa Hồng nở giữa ngàn bông tuyết trắng
- Thứ hai - 30/03/2026 09:21
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này

(Ảnh: Phương Thủy)
ĐÓA HỒNG NỞ GIỮA NGÀN BÔNG TUYẾT TRẮNG
(Hồng Ngọc)
Ký ức và sự ghi nhớ như máu chảy trong tim
Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy
Ngày tôi rời Việt Nam, hành lý vỏn vẹn một thùng Karton, một túi trống đỏ và những ước mơ trong lành của tuổi mới lớn.
Berlin đón tôi bằng cái lạnh thấu xương của buổi sáng ở nhà ga Alexanderplatz, bằng mùi bia cũ và màn sương phủ mờ những dãy nhà cổ. Tôi hồn nhiên trước sự xa lạ, hít một hơi thật sâu để cảm nhận nhịp đập của thành phố này, một nơi vốn dĩ không chào đón những ai thiếu bản lĩnh, nhưng với tôi, Berlin dịu dàng như một người Mẹ.
Đất nước của kỷ luật và lòng nhân hậu
Berlin dạy tôi sự minh bạch và thẳng thắn. Ở đây, cuộc sống không có chỗ cho sự "sống ảo" hay phô trương. Mọi thứ bắt đầu bằng sự ngăn nắp và kỷ luật. Tôi yêu vẻ ngoài lạnh lùng nhưng nhân hậu của nước Đức, thích cách họ sống thật với chính mình thay vì chạy theo những hào nhoáng xa xôi. Chính sự kỷ luật ấy đã nhào nặn nên tôi của ngày hôm nay: Một người phụ nữ độc lập, tự chủ và biết trân trọng những giá trị chân thực
Alexanderplatz – Những gam màu ký ức
Nhắc đến Berlin, tôi không thể không nhớ về Alexanderplatz – quảng trường sôi động nơi lưu giữ tuổi thơ của các con tôi. Đó là nơi cả nhà thường cùng nhau đi xem phim, mua sắm và thưởng thức những que kem mát lạnh giữa lòng thành phố. Đặc biệt, mỗi độ Giáng sinh về, nơi đây lại hóa thành một bức tranh cổ tích. Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh các con hào hứng chạy chơi trong khu chợ Noel, còn tôi thì tìm hơi ấm từ cốc Glühwein nóng hổi, thơm nồng mùi quế hồi và gia vị đặc trưng. Giữa cái lạnh buốt giá của mùa đông Berlin, hơi ấm từ ly rượu vang nóng và nụ cười rạng rỡ của các con là nguồn năng lượng kỳ diệu nuôi dưỡng tâm hồn tôi.
"Familientag" – Những thước phim xanh màu kỷ niệm
Dù bước ngoặt làm người mẹ đơn thân có thay đổi lộ trình, nhưng khi nhìn lại, cuộc đời tôi vẫn khá bằng phẳng. Tôi thầm cảm ơn định mệnh đã ưu ái cho mình cuộc sống nhẹ nhàng để đủ sức chăm chút cho các con như có thể .
Ký ức đẹp nhất trong tôi là tuổi thơ của các con, những ngày thứ Ba – ngày Familientag. Ngày đó, tiệm tóc lùi lại phía sau, mẹ con dắt tay nhau ra công viên gần nhà. Trong không gian xanh mướt ấy, tôi ngồi trên băng ghế đá, bình yên nhìn các con lớn lên bên những chiếc đu quay, cầu trượt. Có những chiều, mẹ con cùng nhau chạy bộ, các con chạy nhiều vòng quanh công viên còn mẹ bền bỉ dõi theo như một bến đỗ bình yên. Những bữa cơm sau đó, dù ăn ở quán hay về nhà cùng vào bếp, đều đậm đà hương vị của sự gắn kết.
Tôi kiên trì xây dựng những ngày thứ Ba ấy, để các con có một tuổi thơ đầy ắp yêu thương, để sau này dù bay xa đến đâu, chúng vẫn nhớ về nhau bằng tình thâm sâu nặng.
Tờ 50 Euro và những khoảng lặng dịu êm
Và rồi, cách đây nhiều năm, quả ngọt đã chín, khi con trai lớn mang đến tiệm chiếc phong bì đựng tháng lương đầu tiên. Tờ 50 Euro nhỏ bé ấy là sự trưởng thành đầy tự hào. Giây phút con nói: "Đây là tiền lương tháng đầu tiên trong cuộc đời con tặng mẹ", tôi lặng người, ngạc nhiên, cảm động... tôi biết mình đã "làm tròn vai".
Giờ đây, khi các con đã dần có thế giới riêng, lòng tôi không khỏi bùi ngùi, nhớ ký ức tuổi thơ của các con và những khoảng trống mang tên cô đơn. Tôi sợ cái ngày căn nhà mình trở nên trống vắng, sợ mình không còn là "trung tâm" trong thế giới của con nữa. Nhưng tôi học cách mỉm cười và buông tay để con bay cao.
Berlin đã chứng kiến tuổi trẻ của tôi, sự trưởng thành của các con, và cả sự điềm nhiên trong tâm hồn tôi hiện tại.
Tôi yêu Berlin, yêu dòng sông Spree hiền hòa và Cổng thành Brandenburg uy nghi. Nơi đây không biến tôi thành một quý bà xa hoa, mà biến tôi thành một người phụ nữ bản lĩnh, biết mỉm cười trước mọi đổi thay.
Cảm ơn cuộc đời đã mang đến cho tôi một hành trình êm ả, để tôi thấy hoa hồng vẫn luôn nở rực rỡ trong lòng mình, dù giữa mùa đông tuyết rơi trắng xóa của Berlin hay giữa những thăng trầm của nhân gian.