Gặp lại mùa xuân xa lắc

Gặp lại mùa xuân xa lắc
Nhiều năm nay mình ở trong vòng tay nhiệt đới. Nắng, nóng, những cơn mưa rào, và gió ào ạt. Quanh mình là biển ấm và những rừng dừa, hoa giấy rực rỡ và hoa thiên điểu vươn cánh quanh năm.


(Ảnh: Nhà thơ Bùi Thanh Huyền)




GẶP LẠI MÙA XUÂN XA LẮC

(Thân mến gửi em A.C)

 

Nhiều năm nay mình ở trong vòng tay nhiệt đới. Nắng, nóng, những cơn mưa rào, và gió ào ạt. Quanh mình là biển ấm và những rừng dừa, hoa giấy rực rỡ  và hoa thiên điểu vươn cánh quanh năm. 


Giờ đây sao mà ngỡ ngàng khi chợt nhìn thấy những chùm tử đinh hương, gợi nhớ về màu tím xa lắc xa lơ thuở ấy, tuổi mười tám, đôi mươi lần đầu đặt chân lên xứ ôn đới.  Bước chân trong đêm bỗng như níu lại, bởi một mùi hương, thoang thoảng mà tha thiết, mà vấn vít không buông. Trong đêm tối tưởng như vẫn nhìn thấy những chùm hoa linh lan trắng ngần, như những chùm quả chuông nho nhỏ lấp lánh trong những vạt lá xanh non. 


Mình đã nằm xoài trên vạt hoa bồ công anh, nằm giữa một đời hoa khi từ những bông vàng rực rỡ rạo rực thơ ngây chuyển thành những túm lông mỏng manh, chỉ một cơn gió nhẹ là thanh thản bay về miền hư vô. Mình đã ve vuốt những chiếc lá non, những chiếc lá lần đầu biết xanh, màu xanh non nớt. Và khi cô bạn reo lên: “hoa lipa kìa!” thì mình như thấy lại cả con phố sinh viên ngày ấy, hoa từng chùm xanh vàng và mùi thơm thì lưu lại cả trong mật ong tháng 5, một mùa mật tinh khiết chỉ có mùi hoa lipa. 


Mình đến Chicago thăm cô bạn thời sinh viên.  Trong những lần chát chít cô ấy khoe: thành phố em ở gợi nhớ nhiều đến Chisinau của chúng mình ngày xưa: những tên cây  trên đường, những tên hoa trong vườn… mùa xuân thay lá, mùa đông có tuyết. 


Bây giờ mình đã tới đây, giữa mùa xuân lá mới, từng bước đi cứ ngỡ đang lạc về ngày xưa, thuở đôi mươi ở Chisinau. Cô bạn bên cạnh ríu rít những chuyện chị chị em em ở Ob10, rồi ghé vào quán trà có ấm Samova, ăn bánh наполеон, bánh пирожки nhân khoai tây, nhân thịt, блины với сметана. Em nướng bánh mì đen, nấu cơm плов thịt cừu, và súp bắp cải đỏ đón mình trong bữa tối đầu tiên. 


Cảm ơn em và gia đình nhỏ của em đã cho mình những ngày rất sinh viên xưa, mình trẻ lại một thời Kishinhop!

Bùi Thanh Huyền