Hàn "sô-cô-la"
- Thứ hai - 23/03/2026 10:42
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này

(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)
HÀN “SÔ-CÔ-LA”
- Bốp! Bốp! Bốp!
- Ơ kìa! Sao chú lại đánh cháu!
- Thằng ôn con, ông thì đập vỡ mặt ra bây giờ. Đồ trộm cắp!
Nói rồi, người đàn ông ngang nhiên vả vào mặt thằng bé. Hai cánh tay cuộn lên những bắp cơ liên tiếp đánh vào khuôn mặt nhỏ choắt của Hàn “sô-cô-la”. Hai con mắt ông ta long lên, vằn đỏ những tia máu như muốn trút tất cả cơn bực tức vào Hàn “sô-cô-la”. Nó yếu ớt giơ hai cánh tay gầy còm, đầy những vết xạc chống đỡ:
- … Cháu có lấy đâu!
- Im mồm, thế mấy lon bia trên bàn kia không cánh mà bay à, chỉ có mày thôi, có nôn ra không thì bảo.
Máu mồm, máu mũi Hàn ộc ra, nó tái mặt lấy vạt áo chùi đi. Trời nắng như đổ lửa. Những ngọn gió phía tây lại làm cho không gian thêm ngột ngạt. Mấy thằng bé vây quanh Hàn, trố mắt nhìn sợ sệt. Mấy người lớn đứng gần đấy xô lại, có người nói to: “Sao ông lại đánh nó đau thế?” Thấy vậy, người đàn ông vung chân đạp đổ chiếc xe đạp rệu rã có đèo một thùng kem ở gác ba ga. Mấy chục que kem sô-cô-la văng xuống mặt đường nóng bỏng, bị lấm cát bụi và dần dần tan thành nước. Gã đàn ông bỏ đi, mặc cho thằng Hàn vừa mếu máo, vừa dựng cái xe lên. Nó thất vọng khi nhìn vào thùng kem trống rỗng, chỉ còn lơ phơ mấy mảnh giấy báo. Hàn không dám về nhà, nhưng đi đâu bây giờ? Lòng nó trào lên nỗi oan ức, tủi thân, những giọt nước mắt cứ trào ra, ướt đầm hai vạt áo. Nó lê bước trên hè phố, khắp mình đau ê ẩm. Nó rùng mình khi đi ngang qua những quán hàng sặc mùi thuốc lá, mùi rượu và ồn ã tiếng nói cười. Nó như ghê tởm tất cả, nó muốn chạy trốn khỏi cái vòng oi nồng chật chội của phố phường. Nó ngước nhìn bông hoa bằng lăng tim tím mà thường ngày nó ít để ý. Một nỗi buồn nhẹ đến, thấm dần vào da thịt, vào tâm trí nó.
- Anh Hàn “sô-cô-la” ơi, bán cho em mấy que kem nào!
- Ơ, anh làm sao thế, hôm nay anh không bán kem à?
Hàn giật mình, ngẩng lên. Đó là mấy đứa nhỏ hay mua kem của Hàn. Chúng rất quý Hàn, vì anh Hàn hiền khô lại hay kể chuyện tiếu lâm. Nhiều lúc nghe chuyện của Hàn, chúng cười rộ lên thích thú. Hàn không muốn trả lời, nó tiếp tục chìm dần vào những liên tưởng hoang mang mà sự việc xảy ra vừa rồi đã đem lại. Mấy đứa trẻ ngơ ngác nhìn không hiểu. Những ánh mắt ngây thơ dõi theo hàn cho tới khi cái bóng liêu xiêu của Hàn khuất dần trong ngõ phố chen chúc những mái nhà to nhỏ.
Bây giờ thì Hàn đứng trước cổng nhà mình. Nó lưỡng lự vì sợ có dì nó ở nhà. Thế nhưng nó cứ phải bước vào. Căn nhà che lá cọ lẫn giấy dầu ẩm thấp lụp xụp. Mấy cành dâu da rủ xuống trước cửa càng làm cho căn nhà thêm tối tăm. Mấy đứa em Hàn, quần áo xộc xệch bẩn thỉu đang lăn ra ngủ dưới mái hiên. Vừa dựa chiếc xe vào góc sân, Hàn bỗng hốt hoảng khi nhìn thấy dì Phượng đang xay bột trong bếp. Đối với nó, dì Phượng là mối đe dọa, là sự bốp chát độc địa mà nó muốn tránh thoát. Mỗi khi bị dì đánh mắng, nó không khóc nhưng trong lòng thì đau thắt lại. Nó không mong gì sự che chở của bố nó vì đó là một ông bố nghiện ngập, suốt ngày la cà các sòng bạc, các quán hàng. Về nhà, lúc nào cũng say khướt, rồi quay ra đập phá, chửi bới con cái. Từ ngày mẹ Hàn mất, gia đình sa sút hẳn, Hàn phải nghỉ học để bán kem, đan lát và đội cát thuê ngoài bến sông. Bố Hàn lấy dì Phượng, một người đàn bà góa chồng. Vốn là một người phụ nữ hiền lành, chăm chỉ, song cuộc sống nghèo đói và sự bon chen đã làm cho dì Phương thay đổi. Không ngày nào người ta không nghe thấy những tiếng thét mắng mỏ con chồng của dì Phượng. Hàn dần dần trở nên lầm lì ít nói.
- Ơ, thằng Hàn, sao hôm nay mày về sớm thế! Bán hết kem rồi hả?
- Dạ không, thưa dì… con… Hàn ấp úng.
- Mày làm sao thế kia?
- ….
- Thôi chết rồi, sao cái thùng kem lại vỡ toác ra thế kia? Mày lại đi đánh nhau với đứa nào rồi hả?
- Không…không… Vừa lấy kem trong cửa hàng ra, trời nóng quá con đứng nghỉ ở quầy hàng bán kia. Rồi có một ông đến đổ cho con ăn cắp bia. Con chối không lấy, ông ấy đánh con, đạp văng hết cả kem ra ngoài, con xin lỗi dì.
- Giời ơi, thế có khổ tôi không! Mấy nghìn bạc chứ ít gì! Thằng chó chết, bà thì cấu cổ rút ruột mày ra bây giờ.
Dứt lời, dì Phượng cầm luôn thanh nứa quất tới tấp vào thân hình gày còm của Hàn. Hàn cứ đứng đó, mặc cho những làn roi trút xuống. Lần này vì oan ức và những nỗi khổ nhục dồn nén, Hàn không kìm nổi nước mắt. Nó khóc khàn khàn nghe thật đau lòng, Khắp mình mẩy Hàn hằn lên những vết đỏ, như bó chặt thân thể nó lại, như bóp nghẹt cái sức sống tươi non đang hình thành. Mấy đứa trẻ bỗng choàng tỉnh, chúng lấm lét nhìn, không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Một đứa lớn nhất trong bọn chạy đến bên dì Phượng, kêu thất thanh:
- Mẹ đừng đánh anh Hàn, khổ anh ấy lắm!
- À con ranh này, mày lại còn bênh nó hả, có tránh ra không thì bảo? Con bé vẫn tiếp tục giọng van lơn, mếu máo:
- Con xin mẹ… mẹ ơi!
Cơn nóng mắt, dì Phượng quất vào lưng nó một cái. Nó khóc thét lên đau đớn, khiến mấy đứa kia cũng òa khóc theo. Chiếc cổng nhà bỗng dạt mở ra kêu răng rắc, bố thằng Hàn đã về. Ông ta bước đi xiêu vẹo, áo phanh ngực, nồng nặc hơi rượu. Đập tay vào cái phên nứa, ông ta hỏi giọng ồm ồm khàn khàn:
- Lại chuyện gì mà ầm ĩ lên thế? Đúng là một lũ ăn hại!
- Giời cao đất dày ơi, ông còn nói thế à? Ông có về mà xem cái thằng con khốn nạn của ông kia kìa. Cả tháng, chưa chắc đã kiếm được vài nghìn bạc, thế mà nó vừa mới vứt toi đi cả thùng kem sô-cô-la. Để tôi xé xác nó ra - Tiếng dì Phượng đay nghiến chát chúa.
Thằng Hàn gạt nước mắt, nó không dám quay ra nhìn bố. Nó uất quá mà không nói được.
- Ông thì đạp tan xương ra bây giờ, thằng khốn khiếp, mày làm khổ bố mày. Cút đi, cút ngay đi. Bước ra khỏi nhà tao.
- Con xin bố, con xin dì tha cho con. Cũng chỉ không may chứ con có cố ý gì đâu - Hàn nấc lên, giàn giụa nước mắt.
- Không may à, bước! Tao không cần loại con như mày.
Dường như không thể còn cách nào cứu vãn được nữa, thằng Hàn cúi mặt, lặng lẽ bước đi. Nó còn ngoái lại nhìn đàn em lần cuối.
- Anh Hàn ơi… anh đừng đi… anh đừng bỏ chúng em… Anh Hàn!
Đứa em Hàn nức nở, nhưng tiếng gọi nhỏ dần rồi bị chặn lại. Hàn thấy mình chìm dần xuống vực thẳm, sâu hoắm, đen ngòm. Ngõ phố vắng, nắng chiều nhợt nhạt đổ xuống trên những tán bàng. Tiếng ve sầu rên rỉ. Cơn gió nào nhẹ qua, chờn vờn trên mái tóc đỏ quạch của Hàn.
Những nỗi lo âu bao trùm dần lên Hàn, nó không biết sẽ đi đâu, về đâu. Đang đứng tựa vào cây phượng vĩ trên hè phố, Hàn chợt nghe thấy tiếng kêu gần đấy;
- Cứu…c…ứ…u tôi với…!
Một người thiếu phụ hai tay ôm lấy cái bụng to ngồi bệt xuống lòng đường, miệng nhăn nhó. Đường thì vắng, mà Hàn lại rất sợ người đau đẻ, nhưng chẳng lẽ lại quay đi, không khéo người thiếu phụ chết mất. Hàn vội chạy đến, dìu người thiếu phụ đứng dậy:
- Cô… bám vào vai cháu, để cháu đưa cô tới bệnh viện.
Chợt nó nhìn thấy ở xa chiếc xe xích lô đang thong thả bon bon. Nó gọi với, giọng lạc đi.
- Chú gì…ơi, có… người bị n…ạn!
Người đạp xích lô nghe thấy gò lưng đạp xe dấn tới nơi. Nhìn thấy cảnh đó, ông hiểu ngay phải làm gì
- Này thằng nhỏ, mày dìu chị ta lên xe mau!
Khi đã ngồi dựa lưng vào thành xe người thiếu phụ nói trong hơi thở gấp;
- Cháu tốt quá… cảm ơn cháu
Thằng Hàn cúi xuống hai tay vê vê gấu áo.
- Thế chồng chị đâu? Chú đạp xích lô hỏi
- Thưa anh, nhà em đi bộ đội. Nhờ anh đưa em tới bệnh viện. Anh giúp em với!
- Được rồi, cô không phải lo.
Khi chiếc xe đã đi xa, Hàn mới tiếp tục cất bước. Nó hiểu rằng trên đời này vẫn còn có nhiều người tốt và nhân hậu, nó cũng phải sống bằng sự tốt lành ấy, dù tuổi niên thiếu của nó đầy bất hạnh. Nhìn mấy đứa trẻ tung tăng đi học về, khăn quàng bay bay trong gió, nó ước ao được đến trường, được gặp bạn bè, vui chơi. Hàn đi lẫn vào dòng người đông nghịt và tấp nập.
Đêm nay trăng sáng. Thành phố lấp lánh ánh đèn. Hàn lững thững trên đường phố. Cái bóng nhỏ gày của nó mờ dần trong đêm, một đêm hè thật êm nhẹ, thoáng đãng như bao đêm hè khác.
Trại viết văn hè 1990
Hồ Tuyên
Thái Bình