Hoa bố tặng

Hoa bố tặng
Những bông hoa này là của bố tặng mẹ và mình. Chúng xinh đẹp tới mức, mỗi lần nhìn ngắm lại một lần ngợi khen. Càng ngày hoa càng có duyên. Lúc đầu chỉ thấy tươi tắn nhẹ nhàng đỏ, trắng, sau đó màu đỏ chuyển thành hồng pha màu rất dịu




HOA BỐ TẶNG

(Nguyễn Phương Thủy)

 

Những bông hoa này là của bố tặng mẹ và mình. Chúng xinh đẹp tới mức, mỗi lần nhìn ngắm lại một lần ngợi khen. Càng ngày hoa càng có duyên. Lúc đầu chỉ thấy tươi tắn nhẹ nhàng đỏ, trắng, sau đó màu đỏ chuyển thành hồng pha màu rất dịu với những bông cúc tím. Những bông trắng đã nở, cánh tròn, xếp đều tăm tắp rất giống bông hoa nhài. Hoa hồng cũng nở tròn xoe, ngây thơ, xinh hoàn hảo. Mỗi bông là một nụ cười ban tặng. Cả nhà trầm trồ khen. Sau một tuần hoa vẫn tươi. 

 

Nay tiễn mình bố  mua hoa mới. Khoảng mười bốn năm về trước, lần đầu tiên mình được biết đến loài hoa ấy, Những nhành hoa uyển chuyển, cánh mỏng, mềm, dáng e ấp kín đáo. Có nhiều màu khác nhau. Những bông màu trắng có thêm mùi thơm dịu dàng... "Đó là hoa con thích, biết tên gì không, kiết tường" - bố nói và trao cho mình hai bó hoa " còn chùm này trong trắng tặng mẹ"- Những bông hoa nho nhỏ, chúm nụ, trắng ngà, mình chưa kịp hỏi hoa gì. Hoa bố tặng có thể ví như những giọt mưa thanh thoát, nhẹ nhõm, vui đùa sau một cơn ào ạt. Những giọt mưa ấy óng ánh soi sắc cầu vồng.

 

Bố đặt hoa mới lên bàn thờ.

Bố pha trà mạn, rót vào mấy chén sứ trắng muốt do học sinh cũ mình tặng.

 

Thắp hương.

 

Bố đưa mình một chén trà hưởng lộc.

Ngọt đọng lại, 

dịu, đằm.

Hương thơm bay lên óc, 

nhẹ, xanh.

 

Mình bế mẹ nhấc bổng. Mình ôm vai bố. Những bức ảnh vội vàng. 

 

Lúc nào chẳng vội vàng? Thời gian có khi nào đủ để cảm xúc được trải nghiệm hết mình?

 

Tạm biệt. Hẹn lần sau và sau, sau nữa,.

 

Sài Gòn Mùa Vu lan, 06.09.2026