Khẽ chạm vào mùa thu

Khẽ chạm vào mùa thu
Một sáng thu Hà Nội, trong những ngày nghỉ lễ Quốc khánh, nhóm Búp chúng tôi thật vinh hạnh khi được nhà thơ Hồng Thanh Quang – một đàn anh nổi tiếng trên văn đàn – thân tình mời về tệ xá tuyệt đẹp của anh.






KHẼ CHẠM VÀO MÙA THU

(Hò hẹn với Khúc mùa thu)


Một sáng thu Hà Nội, trong những ngày nghỉ lễ Quốc khánh, nhóm Búp chúng tôi thật vinh hạnh khi được nhà thơ Hồng Thanh Quang – một đàn anh nổi tiếng trên văn đàn – thân tình mời về tệ xá tuyệt đẹp của anh.


Con đường dẫn về An Khánh hôm ấy dường như cũng dịu dàng hơn trong tiết thu. Nắng không còn gay gắt, chỉ trải một lớp vàng mỏng lên những vòm cây, những mái nhà và những khoảng xanh ven đường. Gió heo may khẽ lướt qua, mang theo cái se lạnh rất riêng của những ngày cuối tháng Tám, đầu tháng Chín.


Căn biệt thự của anh nép mình giữa một không gian xanh mát, yên bình, mang đậm nét văn hóa thuần Việt. Bước qua cánh cửa, chúng tôi có cảm giác như vừa bước vào một thế giới khác – một thế giới mà thời gian dường như chậm lại. Ánh sáng lọc qua những tán cây, rơi thành từng vệt mềm trên hiên nhà. Những khoảng sân, góc vườn, bình hoa, món đồ nhỏ… tất cả đều được đặt để vừa vặn, tinh tế, như thể mỗi thứ ở đây đều mang một câu chuyện của riêng mình. 


Căn nhà ngập tràn và thơm ngát hương hoa. Hoa hiện diện ở khắp nơi, lúc rực rỡ, lúc khiêm nhường nép bên một góc cửa, một bậc thềm. Có những bông hoa đón nắng, có những nhành hoa buông nhẹ trong gió. Chúng tôi cứ đi từ phòng này sang phòng khác, từ góc vườn này sang góc hiên kia, lúc thì trầm trồ, lúc lại bật cười vì tìm thấy một góc quá đẹp để không thể không đưa máy ảnh lên.


Chúng tôi mê mải ngắm, rồi lại mê mải chụp, cứ như sợ chỉ cần chậm một chút thôi, nắng sẽ đổi màu, hoa sẽ nghiêng cánh, chiếc lá ngoài hiên sẽ rơi xuống và khoảnh khắc đẹp đẽ ấy sẽ biến mất.


Anh đưa chúng tôi lên hầm rượu nổi nơi gác mái. Không gian nhỏ, ấm và trầm. Những chai rượu nằm yên trên kệ, ánh sáng hắt xuống dịu dàng. Giữa những câu chuyện về thơ văn, về cuộc sống, về con người và những vui buồn thế sự, những ly rượu thơm nồng mùi gỗ sồi được rót ra. 

Tiếng rót rượu khe khẽ. Tiếng cười. Tiếng những câu chuyện nối nhau không dứt.


Và ngoài khung cửa, mùa thu đang thong thả đi qua. Những cành cây đung đưa trong nắng. Một vài chiếc lá rung rinh trên nền trời xanh trong. Gió luồn qua tán cây, làm những vệt nắng trên bậu cửa cũng khẽ lay động.


Tôi ngồi đó, nhấp một ngụm rượu, nhìn ra khoảng trời ngoài cửa sổ và bất chợt nghĩ: hình như chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào mùa thu.


Nhưng điều khiến chúng tôi nhớ nhất sau buổi gặp gỡ ấy có lẽ không phải là căn biệt thự đẹp đến nao lòng, cũng chẳng phải hầm rượu nổi đặc biệt trên cao, những ly vang hay những góc nhà đầy hoa. 


Mà là cách anh đón chúng tôi. Không một chút khoảng cách của một người đàn anh nổi tiếng. Không kiểu cách, không khách sáo. Anh đón chúng tôi bằng sự nồng hậu, gần gũi, chu đáo và tự nhiên như một người anh cả dang tay đón những đứa em thân thương.


Ở anh có sự thông minh rất sáng, sự hào sảng rất đàn ông và một tấm lòng rộng mở. Những câu chuyện tưởng như rất đỗi tự nhiên trong buổi sáng hôm ấy lại lần lượt mở ra những cánh cửa mới. Anh chia sẻ những ý tưởng. Những dự định. Những câu chuyện về văn chương.

Những điều anh đang ấp ủ và những điều anh nhìn thấy ở chúng tôi.


Anh như một người anh cả, vừa trò chuyện, vừa gợi mở, vừa truyền cảm hứng. Không chỉ động viên, anh còn sẵn lòng giúp đỡ, đồng hành để những ý tưởng còn nằm trong trang giấy, trong những câu chuyện bên chén rượu, có thể trở thành những dự định cụ thể, những hành trình thực sự.


Chúng tôi ngồi nghe, khi thì chăm chú, khi thì cười vang. Có lúc câu chuyện đang từ văn chương lại rẽ sang cuộc đời; từ một ý tưởng nhỏ lại mở ra cả một dự định lớn. Ngoài kia, nắng vẫn chảy qua những vòm cây, những chiếc lá vẫn xào xạc trong gió, còn trong căn phòng, những câu chuyện cứ nối dài như không muốn kết thúc.


Có lẽ chính những khoảnh khắc ấy làm nên cái đẹp của một cuộc gặp.


Bởi đôi khi, điều ở lại sau một cuộc gặp không phải là những lời nói lớn lao, mà là cảm giác mình được trân trọng, được yêu quý và được tiếp thêm niềm tin.


Buổi sáng hôm ấy, chúng tôi không chỉ đến để gặp một nhà thơ. Chúng tôi đến và gặp một người anh.

Một người anh đủ từng trải để nhìn thấy những điều còn ở phía trước, đủ hào sảng để sẵn lòng chia sẻ, đủ tinh tế để nâng niu những ước mơ còn non trẻ của những người em.


Thế nên, giữa một căn nhà đẹp, một khu vườn đẹp, một mùa thu đẹp và những câu chuyện đẹp, chúng tôi đã có một buổi sáng thật đẹp.


Để rồi khi rời An Khánh, nắng đã lên cao hơn một chút. Con đường trở về vẫn là con đường ấy, những hàng cây vẫn xanh, bầu trời vẫn trong, nhưng lòng tôi bỗng nhẹ tênh. Tôi thấy mình thật hạnh phúc. Hạnh phúc vì trong cuộc đời này, mình có những người anh, người bạn, những người đồng hành để cùng nâng một chén rượu, cùng nói chuyện văn chương, cùng cười, cùng ngắm những chiếc lá rơi ngoài cửa sổ.


Để rồi từ những cuộc gặp gỡ tưởng như giản dị ấy, lại có thêm những ý tưởng, những ước mơ và những con đường phía trước.


Có những thứ tiền bạc không thể mua được. Đó là một căn nhà mở cửa đón mình. Một tấm lòng mở ra với mình. Một người anh sẵn lòng dìu dắt. Và những tình cảm khiến mình cảm thấy mình được yêu quý, được tin tưởng, được tiếp thêm sức mạnh để bước tiếp.


Có lẽ, đó mới là thứ “giàu có” đáng tự hào nhất của một đời người.


Một sáng thu Hà Nội.

Một căn nhà ngập hoa.

Một chút hương gỗ sồi.

Một vệt nắng trên hiên.

Những câu chuyện văn chương.

Những tiếng cười thân tình.

Một người anh cả thông minh, hào sảng.

Và những chiếc lá ngoài khung cửa cứ khẽ rung lên trong gió…

Chỉ thế thôi.

Mà mùa thu bỗng trở nên thật gần.

Gần đến mức tưởng như chỉ cần khẽ đưa tay ra…là có thể chạm vào mùa thu.


Hà Nội một ngày thu tháng 8/2026

Nguyễn Diệu Liên