Ký ức tuổi thơ về chiếc xe đạp thời bao cấp
- Thứ năm - 20/08/2026 12:22
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này

(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)
KÝ ỨC TUỔI THƠ VỀ CHIẾC XE ĐẠP THỜI BAO CẤP
(Bạch Dương)
Sau khi xuất ngũ Bố làm ở ngành thương nghiệp, chiếc xe Thống nhất lại cùng Bố đi các nẻo đường. Bố cao gần 1.8m (giá con gái xin được tí chiều cao sẽ xinh hơn), hay mặc áo trắng sơ vin, đi dép quai hậu nhựa trắng, các cô trẻ trêu nhận làm dì, mình tức lắm (trước nay mình vẫn ngố về món này). Bố đặt cho mình tờ báo Thiếu niên Tiền phong, hay kẹp giữa xe mang về. Chủ nhật Bố thường chở mình đi chơi các nơi, đi phà sang TP Nam Định, vào chợ Rồng mua nhiều thứ mình thích. Bố còn chở đi chơi nhà bạn của Bố ở huyện. Trời mưa, đường trơn phải kẹp guốc vào nách đi bộ (guốc sơn đỏ hoa vàng rất đẹp - Bố hay mua quần áo, váy, guốc dép ở Hà Nội cho 2 chị em). Rồi mình theo Bố đi nhận hàng ở cảng Hải Phòng, trố mắt nhìn tàu to như tòa nhà cao tầng. Về Hà Nội thăm quê, Bố để xe đạp lên nóc ô tô, lần đầu thấy núi mình vô cùng thích thú (đi lối QL1 cũ). Nhà ông nội cổ kính, cột gỗ lim to, tối k đóng cửa trăng chiếu vào tận phản mình sợ k ngủ được. Mình hay chạy ra chơi ở tàu xeo giấy, những chiếc bể chứa bột giấy to bằng nửa gian nhà (nhà ông ở cổng Giếng, làng Yên Thái nổi tiếng về nghề làm giấy dó, đã đi vào ca dao: Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ). Rồi Bố chở qua làng hoa Ngọc Hà, qua Lăng Bác, cầu Chương Dương, sân bay Gia Lâm để sang chơi nhà chú ở May 10. Khi về chỉ bắt xe được đến Nam Định, Bố lại đèo mình về Thái Bình. 2 bên đường toàn ao sen súng, mình thích bông súng hồng, Bố lội xuống hái. Khi đến nhà bông súng nghẹo cổ, tím ngắt. Mình khóc, bố giải thích đây là loài hoa sớm nở, tối tàn... Đến năm 1985 mình được về học ở phân hiệu Năng Khiếu trường Minh Thành, Bố lắp cho con xe mới cứng. Từ ấy mình rong ruổi trên con chiến mã của mình.