Mùa đông xa

Mùa đông xa
Trời mùa đông thì xám xịt mà gió mùa Đông Bắc vẫn không ngừng thổi . Đạp xe trở về nhà, hắn đi dọc bờ sông Sa Lung nơi có những mảnh vườn cải đã lác đác nở vàng, những chùm cỏ may trắng xoá tới mênh mang, vài chiếc thuyền nhỏ đang giăng lưới đánh cá.


(Ảnh: Pixabay)


MÙA ĐÔNG XA

                   (Lương Duyên Thắng)

 

Tiếp

 

Trời mùa đông thì xám xịt mà gió mùa Đông Bắc vẫn không ngừng thổi . Đạp xe trở về nhà, hắn đi dọc bờ sông Sa Lung nơi có những mảnh vườn cải đã lác đác nở vàng, những chùm cỏ may trắng xoá tới mênh mang, vài chiếc thuyền nhỏ đang giăng lưới đánh cá. Người ngư dân tay cầm bát cơm gọi với lên:
 

- Mời Bác ăn cơm.

Hắn vội vã cảm ơn bác ngư dân rồi đạp xe tiếp. Người lái đò lấy chiếc mái chèo nhỏ đập đập vào mạn thuyền những âm thanh đều đều. Tiếng gõ xa dần nhỏ đi rồi hết hẳn. Đoạn đường như ngắn lại.
 

Về tới nhà chừng hơn 6 giờ chiều thì nhà đã lên đèn. Trời mùa Đông không có mặt trời nên tối sớm.
 

Mẹ lục tục vo gạo nấu cơm, Hán tranh thủ nhặt mầm khoai hoặc rau đay , mồng tơi trong bếp . Ngày ấy nhà có một cái xoong nhôm nhỏ xíu xinh xinh. Mẹ đợi cơm cạn nước, cẩn thận bỏ vào một quả trứng gà rồi vùi vào bếp tro hồng. Chỉ là nồi cơm nhỏ, một hai món ăn giản đơn và được ngồi bên mẹ, bên bếp lửa mùa Đông làm hắn hạnh phúc, cảm thấy dễ chịu quên hết những ngày mệt nhọc ở trường.
 

Cũng bởi cái cảm giác ấm cúng đó nên cứ hai hay ba tuần hắn lại đạp xe ngược chiều gió bấc về em nhà. Ngày chủ Nhật thật ngắn, giúp me trồng cây, tát nước, hôm không có việc gì thì đi câu. Những luống cây su hào, củ cải, khoai Tây trồng vụ Đông làm bạn của hắn trong những ngày nghỉ. Những ngày mùa đông khi còn bố mẹ thật ngọt ngào và đầm ấm. Một năm hai năm, cho đến ngày ra trường, những chùm hoa cải vàng, cỏ may ven đê, rồi những cây đa, những bà lão bán nước lưng còng dọc đường làm dầy thêm ký ức và tình yêu thơ văn trong hắn.Mùa đông, sương chiều bảng lảng trên nóc nhà tranh, quyện với khói bếp lam chiều nhà ai  như đang nấu cơm níu giữ hắn.

         
Ra trường, hắn ở cùng bố mẹ thêm khoảng một năm rồi đi xa. Mỗi lần về phép hay về quê hắn lại đạp xe ra bãi bồi sông Trà Lý . Nép vào bở cải hoa vàng hắn lặng nhìn ra sông nhìn những chiếc sà Lan chở hàng, chở cát xuôi ngược.

Rồi một ngày Mẹ theo Bố đi xa không về nữa. Hắn lấy một cái xe máy cũ đi dọc sông Sa Lung, ra Cống Vực rồi về Hoa Nam. Sông Trà vẫn đỏ đục phù sa, những con thuyền và Sà Lan vội vã nối nhau đi giữa dòng sông cạn. Bờ đê ngày xưa phẳng lỳ êm đềm là thế mà nay từng ổ voi, ổ trâu dòng xóc đến kinh người. Có lẽ sông cạn nên người ta ít tu bổ vì chẳng còn sợ vỡ đê nữa chắc. Hoá ra cả cái bờ đê ngày nào giờ cũng đã khác xưa.
 

Trở về nhà, lòng buồn rười rượi, bởi bao điều xưa cũ giờ không còn nữa.


Nhìn lên trời cuối đông một  đàn chim én bay theo đội hình chữ V về phương Nam tránh rét, lại thấy mình cũng như những cánh chim thiên di. Hắn tự hỏi lòng mình, hết mùa Đông trong đàn chim ấy liệu có con nào không quay trở về phương Bắc như hắn để rồi mãi ngồi tiếc một mùa Đông đã xa!