Người thầy của chúng tôi
- Thứ năm - 13/08/2026 11:46
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này

Người thầy của chúng tôi
(Đỗ Minh Huệ)
Người thầy mà tôi đang nhắc đến là nhà thơ Kim Chuông, người thầy đặc biệt của Nhóm Búp chúng tôi. Cho đến tận bây giờ, khi chúng tôi đã trưởng thành, đã lên chức ông bà nội ngoại, người thầy một đời đam mê văn chương ấy vẫn luôn bên cạnh, đồng hành cùng chúng tôi, luôn yêu thương, quan tâm và đem bầu nhiệt huyết của mình để truyền lửa cho những đứa học trò năm xưa mà thầy yêu quý.
Ngày ấy, chúng tôi được về Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình dự Lớp bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học. Vì không phải là trường lớp thông thường nên chúng tôi thường gọi các nhà văn, nhà thơ, những người thầy giảng dạy tại lớp là Bác, là Chú, với tất cả tình cảm yêu quý, kính trọng. Cho đến giờ, không hiểu sao, tôi vẫn cứ thích gọi thầy là chú, vì gọi như vậy, tôi cảm thấy gần gũi, thân thiết như trong một gia đình vậy. Chú là người dạy tôi ít ngày nhưng lại đồng hành cùng tôi, cùng Nhóm Búp chúng tôi nhiều nhất. Chú đã từng được Trung ương Đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh trao tặng “Huy chương vì thế hệ trẻ” vì thành tích mười lăm năm liên tục tham gia lớp đào tạo, bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu vẽ và sáng tác văn thơ ở Thái Bình. Năm nay là tròn 50 năm ngày khai mạc Lớp Búp trên cành và thầy Kim Chuông cũng bước vào tuổi 80. Nếu so với một cuộc người thì những con số này thật quá ấn tượng và luôn là niềm tự hào của tất cả chúng tôi.
Tôi nhớ rất rõ, ngày đầu tiên chú vào lớp dạy chúng tôi, lúc ấy chú còn trẻ lắm. Sau lời giới thiệu của chú Lê Bính, chú bắt đầu nói chuyện cùng chúng tôi. Chú gật đầu cười thật tươi, giới thiệu tên mình, và bắt đầu hỏi chuyện chúng tôi, những câu chuyện thật gần gũi, rất thực tế, chúng tôi hào hứng trả lời. Cứ thế, chú dẫn dắt dần chúng tôi vào bài học. Khi thì là cách sử dụng từ ngữ, cách ví von; lúc lại là cách so sánh, cách miêu tả v.v. Chú nói say sưa, đôi mắt sáng rực, cử chỉ sinh động, làm chúng tôi cứ tròn mắt mà nghe. Năm ấy đã qua rất xa, vậy mà tôi còn nhớ đến tận bây giờ.
Sau khi Nhóm Búp của tôi tìm gặp lại nhau, chú vẫn là người thầy quan trọng nhất của chúng tôi. Và, ngọn lửa văn chương của chú lại tiếp tục bùng cháy, vẫn rực hồng và lan tỏa tới những lứa học trò năm xưa. Nhờ chú mà chúng tôi đã lập trang Văn học Nghệ thuật Nhà Búp (nhabup.vn); trang Fanpage Nhà Búp, rồi kênh Youtube Nhà Búp. Mỗi khi Nhà Búp hội tụ, không thể thiếu được chú. Mỗi lần gặp mặt, chú đều động viên, khích lệ chúng tôi viết. Chú nắm rất chắc năng lực và sở trường cũng như bút lực của từng học trò. Chú nhẹ nhàng tâm sự, chia sẻ và khơi gợi để mỗi chúng tôi có ý thức tìm tòi, phát hiện và có thêm cảm hứng văn chương. Chú không dùng cái uy của người thành công mà chú chọn cách chuyện trò thân thiện, tâm sự chân thành, biết gửi gắm niềm tin của mình nơi học trò để mỗi chúng tôi có đủ tự tin, có thêm động lực, đều cố gắng tìm được niềm vui trong công việc viết văn, làm thơ. Nhờ niềm tin và sự dìu dắt của chú, Nhà Búp của tôi có nhiều anh chị em đã ra được những cuốn sách là tâm huyết văn chương của một thời không bao giờ quên, làm phong phú thêm cho việc sáng tác của Nhóm Nhà Búp chúng tôi.
Đã mấy lần chú bị đau yếu, chúng tôi lo lắm, lo chú không được khoẻ để cùng chia sẻ và dìu dắt chúng tôi. Nhưng thật may, chú đã cố gắng vượt lên để chiến thắng. Chú vẫn tiếp tục viết, tiếp tục tham gia các sự kiện văn chương quan trọng trong và ngoài nước. Cảm hứng văn chương không kể tuổi tác. Ở tuổi 80, chú vẫn miệt mài, say sưa và đam mê làm việc không mệt mỏi. Các bài của chú liên tiếp được đăng trên các trang báo.
Chú là nhà văn, nhà thơ, nhà báo, nhà lý luận phê bình, với sự nghiệp sáng tác đồ sộ, nổi tiếng với 50 đầu sách văn học gồm đủ các thể loại. Nhưng ở chú luôn toát lên vẻ khiêm nhường, giản dị và thân thiện. Chú sống tình cảm và nhân hậu. Tôi cứ có cảm nhận và thầm ví tình cảm chú dành cho những học trò xưa chúng tôi cũng như cảm hứng văn chương của chú truyền cho chúng tôi như mạch nước trong nguồn. Và, tôi gọi chú là “Suối nguồn yêu thương”!
Với tôi, chú là người thầy văn chương mẫu mực để tôi học tập và rèn luyện. Tôi yêu quý và kính trọng chú, nhìn tấm gương chú để cố gắng mỗi ngày. Với Nhà Búp của tôi, chú là người thầy vĩ đại mà chúng tôi luôn yêu quý, kính trọng và tự hào!
26/6/26