Tiễn cô giáo đi xa

Tiễn cô giáo đi xa
Cô giáo em phải xa chúng em thật rồi. Mấy năm được sống bên cô, được cô giảng dạy và rèn luyện, chúng em bạn nào cũng tiến bộ. Hôm nay cô đi nhận công tác ở nơi khác. Chúng em đến gia đình tiễn cô.


(Ảnh: St)

TIỄN CÔ GIÁO ĐI XA


Cô giáo em phải xa chúng em thật rồi. Mấy năm được sống bên cô, được cô giảng dạy và rèn luyện, chúng em bạn nào cũng tiến bộ. Hôm nay cô đi nhận công tác ở nơi khác. Chúng em đến gia đình tiễn cô. Tổ em không thiếu một ai. Kể cả Tân, một cậu học trò nghịch ngợm, láu lỉnh, sợ cô giáo nhất. Thế mà hôm nay Tân cũng có mặt. Chúng em ngồi xúm quanh cô giáo. Cô rót nước mời chúng em uống. Rồi cô dịu dàng nói:

- Cô biết các em sẽ đến, cô đã sắp xếp thời gian để tiếp các em. Chỉ còn hai tiếng nữa thôi...

Cô chưa nói hết mà đã thấy tiếng thút thít của mấy bạn nữ ngồi sau cô. Cô cũng rớm nước mắt. Em mạnh dạn thay mặt các bạn trong tổ phát biểu ý kiến: "Thưa cô, được tin cô lên đường nhận công tác ở nơi xa, chúng em đến chúc sức khỏe và chia tay cô và có món quà kính tặng cô làm kỷ niệm. Cô nhận cho chúng em vui lòng".

 Cùng lúc ấy Thúy Hà nhanh nhẹn nâng niu quyển sổ tay tặng cô. Cô ngắm nghía quyển sổ, bìa đỏ tươi. Trang đầu tiên trắng tinh đề dòng chữ ngay ngắn, đẹp đẽ: "Tổ Năm tặng cô giáo kính yêu".

Cô nâng niu quyển sổ trên tay, mắt cô ngấn nước. Thế rồi Thu Oanh, một bạn lầm lì ít nói nhất cũng mạnh dạn cất tiếng: "Chúng em nhớ cô lắm cô ạ !". Cô xoa đầu Oanh và nhìn Tân:" Nào bây giờ đến lượt bạn Tân phát biểu".

Tân rụt rè đứng dậy:

- Thưa cô ! Cô tha thứ cho em, có lần vì em mà cô vất vả.

Tân nói làm em nhớ lại đêm rằm tháng chín. Dưới ánh trăng vằng vặc, cả lớp đang say sưa múa hát, thì Tân lẻn ra leo lên ngọn đa ở cổng trường bắt chim. Tân mon men trèo lên cái cành nhỏ, đầu cành có một tổ chim xinh xinh. Bỗng "rắc", cành cây gãy. Tân rơi xuống đất nằm mê man. Cô giáo chạy ra bế Tân về phòng, lấy dầu xoa bóp cho Tân. Cô mời y sĩ đến tiêm cho Tân. May cho Tân chỉ bị thương nhẹ. Từ đó trở đi, Tân vâng lời cô bớt nghịch ngợm và học hành tiến bộ. Em ngẩng lên thấy Tân nói với giọng trầm trầm lắng sâu vào lòng người: "Em không bao giờ quên được tình yêu chăm sóc của cô đối với em; em hứa từ nay sẽ chăm học và không nghịch ngợm nữa".

- Kính koong ! Kính koong !... Tiếng chuông đồng hồ vang lên. Đã ba giờ rồi. Chúng em vội đứng dậy giúp cô. Đứa khoác ba lô, đứa xách túi, đứa khênh hòm. Tiễn chân cô còn có cả những người thân trong nhà, các thầy cô giáo trong trường. Trên bến ô tô dòng vui nhộn nhịp. Giờ tạm biệt đã đến, xe chuyển bánh, tiếng chúc, tiếng chào vang lên:

 -  Cô đi mạnh khỏe ! Cô gửi thư về cho chúng em nhé !

-  Chúc cô mạnh khỏe...

Ngồi trên xe cô giáo giơ tay vẫy vẫy. Em thấy một giọt nước mắt chảy dài trên gò má sạm nắng của cô. Chúng em đứng nhìn theo đến khi chiếc ô tô khuất hẳn trên đường.


Chu Xuân Giao (12 tuổi)

An Ninh, Tiền Hải