Trầm tích 70 năm, Lê Quý Đôn - trường em

Trầm tích 70 năm, Lê Quý Đôn - trường em
Buổi sáng mùa thu 2025, nhận tin nhắn từ bạn học và Ban Liên lạc nhà trường: “Bạn đại diện khóa mình viết một bài tri ân Thầy Cô nhân kỷ niệm 70 năm thành lập trường nhé!”




TRẦM TÍCH 70 NĂM, LÊ QUÝ ĐÔN – TRƯỜNG EM

(Từ học trò khóa 1979-1982)


Buổi sáng mùa thu 2025, nhận tin nhắn từ bạn học và Ban Liên lạc nhà trường: “Bạn đại diện khóa mình viết một bài tri ân Thầy Cô nhân kỷ niệm 70 năm thành lập trường nhé!”

Con bé học sinh 12B khóa 1979-1982, giật mình, sao đã đến kỷ niệm 70 năm. Nó lật đật hỏi anh Google: Trường THPT Lê Quý Đôn thành lập ngày tháng năm nào? 

Một câu hỏi mà tràn lên trước mắt nó hàng ngàn tin về Trường. Và dòng nổi bật nhất: “Trường THPT Lê Quý Đôn tại TP.Thái Bình, tỉnh Thái Bình là một trong những ngôi trường công lập lâu đời và uy tín nhất tỉnh, thành lập từ 1957 (tiền thân là trường Cấp 3 Thái Bình), được đổi tên năm 1977 và nằm ở Phường Đề Thám, TP Thái Bình, nổi tiếng với chất lượng đào tạo top đầu và bề dày truyền thống hiếu học”.

Tự nhiên khóe mắt cay cay cảm động, vẫn còn đó trên Google và trong lòng bao thế hệ học trò tên trường, tên thành phố quê hương Thái Bình yêu dấu.

Trường bước vào tuổi 70, chúng nó, lũ học trò 1979-1982 cũng qua tuổi 60 và sẽ kỷ niệm 45 năm xa trường. Hầu hết đã lên Ông, lên Bà, tóc lấp lánh.

Một, hai chục năm trước gặp nhau còn hỏi câu: Làm gì? Chức vụ gì? Ở đâu?

Hai, ba năm nay, gặp lại, câu cửa miệng: Khỏe không? Dâu, rể thế nào? Mấy cháu rồi?

Không ai khoe việc, khoe chức, khoe “xiền”, khoe nhà nữa, khoe con, khoe cháu thôi. Nhưng ai nấy vẫn còn rộn ràng và ham chơi lắm. Chỉ cần ới nhau nhà có tiệc, nhất là tiệc cưới con hay mừng cháu thôi nôi, sinh nhật là chị em lại háo hức hẹn hò, áo dài, váy dạ tiệc, thay đôi ba bộ một ngày hội; anh em thì nhấm nháy nhau, thằng mang chai rượu ngậm sâm, đứa mang theo bình ba kích… 

Việc hiếu thì đương nhiên rồi, mỗi lớp, đều có Ban Liên lạc riêng chăm lo tứ thân phụ mẫu, thăm hỏi bạn bè khi ốm đau bệnh tật.

Quá nhiều câu chuyện yêu thương cảm động, 1-2 trang giấy chẳng nói được gì. Nó chỉ muốn kể một chút để các Thầy Cô yên tâm về “lứa học trò vàng” năm ấy. Nó không biết, lịch sử trường có ghi như vậy không, nhưng nó nhớ đây là lời Thầy Vũ Huy Hồi Hiệu trưởng nói với chúng nó trong buổi gặp mặt trước khi chúng nó tham gia đội tuyển của trường thi giải học sinh giỏi quốc gia năm ấy.

Biết ơn Thầy Cô, “dưới mái trường thân yêu”, “chúng em bên nhau khuya sớm học bài” nhưng Thầy Cô mới chính là ngọn đèn thắp sáng ước mơ, thắp sáng niềm tin cho chúng em. Bản thân em và nhiều bạn khác nữa vì kính yêu và thần tượng Thầy Cô đã đi theo nghề thầy, tiếp tục gieo tình cây vào đất, gieo tình người vào tương lai.

Biết ơn Thầy Cô, vì qua bao thăng trầm, vẫn trụ vững với nghề, ở lại nơi đây, cùng lớp lớp Thầy Cô nữa, để các con, các cháu của chúng em lại tiếp tục được dạy bảo và dẫn dắt trong môi trường giáo dục lành mạnh, tiến bộ và hạnh phúc. Cứ nhìn các con trưởng thành, nhìn các cháu nội, cháu ngoại của mình và của bạn bè “vui đến trường” là chúng em biết nơi ấy, Trường THPT Lê Quý Đôn vẫn là thương hiệu mạnh để chúng em được tự hào, hãnh diện Là Học Sinh Trường Lê Quý Đôn Thái Bình.

Sau 45 năm, 45 lần trở lại, mỗi năm lại khuất đi vài gương mặt Thầy Cô cũ, nhưng: Chúng em biết mảnh đất chúng em đang đứng, nơi sân trường hay trong lớp học, mồ hôi (và không ít những giọt nước mắt) của Thầy Cô đã thấm sâu, hòa vào đất, hóa thành Đất, thành Nước.

Chúng em biết trong tiếng gió bốn mùa luồn qua kẽ lá, lách qua ô cửa sổ hay thổi mát sau lưng lũ học trò nhỏ ở sân trường này, có âm vang tiếng Thầy, tiếng Cô ngày ấy, bây giờ.

Dưới nắng thu mỗi mùa khai giảng hay nắng hạ mỗi dịp hè về, trầm tích 70 năm tụ lại, vẫn ánh lên hào quang và hơi ấm tình Thầy Trò, Tình Đồng Nghiệp, Tình Yêu Nghề, Yêu Người, mà bao nhiêu bút mực, bao nhiêu văn đàn cũng không đủ để miêu tả hết và không thể nói ra hết được.

Trải qua 70 năm, Trường THPT đã đi qua các giai đoạn hình thành, phát triển. Đời người vào tuổi 70 “thất thập cổ lai hy”, người ta về già, dù đó là tuổi già rực rỡ, nhưng với một trường học, nơi, mỗi năm đều có những lứa học sinh mới, trẻ hơn, nhiều năng lượng hơn, ngôi trường như được tái tạo năng lượng gốc, xuân mãi cùng tuổi trẻ của quê hương và đất nước. Các thế hệ Thầy Cô, tre già, măng mọc, cũng ngày càng trẻ trung, giỏi giang và năng động hơn với tiếng Anh, Công nghệ thông tin và trí tuệ nhân tạo. Chúng em tin vào sức mạnh trường mình và sức trẻ quê hương. Chúng em cũng đã và đang nhìn thấy điều đó mỗi ngày qua các lứa học sinh của nhà trường.

Mỗi bước lên thềm cao, tầng mới, Đảng và Nhà nước đều đã ghi nhận, trao tặng các tập thể, cá nhân của Nhà trường Huân chương Lao động, Huân chương Độc lập, và trong lòng triệu người dân quê hình, tấm huân chương cao quý nhất, Tôn Sư Trọng Đạo, luôn gắn trong Tim.

Thay mặt các bạn học sinh khóa 1979-1982, chúng em: Xin được nâng niu những thành quả 70 năm sự nghiệp giáo dục của Nhà trường; trân quý sự cống hiến, hy sinh và tấm lòng vàng Thầy Cô dành cho học trò; Trân trọng biết ơn Thầy Cô, biết ơn Nhà trường.

Chúng em mong rằng, bước sang thập niên mới, cùng với sự vươn mình của đất nước, Trường THPT Lê Quý Đôn thân yêu của chúng em khang trang hơn, hiện đại hơn, sánh vai với các thương hiệu giáo dục Quốc gia và vươn tầm Quốc tế.


Đào Thanh Bình