Trong veo một sáng tháng Tư
- Chủ nhật - 26/04/2026 20:09
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này

(Ảnh: Lien Nguyen)
TRONG VEO MỘT SÁNG THÁNG TƯ
(Nguyễn Diệu Liên)
Sáng tháng Tư trong những ngày nghỉ lễ, mọi thứ cứ chầm chậm lại một cách thật dịu dàng. Giữa khung cảnh ấy, ta chợt bắt gặp một cô gái mặc chiếc váy xanh màu lá đang ngồi ngắm biển trên một chiếc võng nhỏ, đong đưa giữa khu vườn dừa xanh mát, mái tóc xấp xoã bay trong gió sớm. Dưới chân cô là thảm cỏ non mềm mát như nhung, còn trước mặt mở ra một khoảng trời biển rộng bao la, xanh và bình yên đến mức khiến tất cả bỗng trở nên trong veo, nhẹ nhàng như hơi thở của đất trời nơi đây.
Gió từ biển thổi về, không ào ạt mà nhẹ nhàng, đủ để lay động từng nhịp võng, đủ để mang theo vị mằn mặn rất riêng của đại dương. Cô gái ấy khẽ ngẩng mặt, đón lấy những làn gió mát lành ấy, cảm nhận sự thư thái lan dần trong từng nhịp thở.
Trên cao, những tàu dừa xanh mướt đan vào nhau, đung đưa trong nắng sớm. Ánh nắng len qua từng kẽ lá, rơi xuống thành những vệt sáng lấp lánh, khi rõ khi mờ, như những mảnh ký ức dịu dàng đang chạm khẽ vào tâm trí. Mọi chuyển động đều chậm rãi, dường như thời gian nơi đây cũng đang nghỉ ngơi trong những ngày lễ lớn của dân tộc.
Ngoài xa, biển vẫn thì thầm câu chuyện tình yêu muôn thuở với những cánh buồm đỏ thắm. Những cánh sóng trắng xoá nối nhau vỗ vào bờ, rồi lại lan xa, lan xa… không vội vã, không ồn ào mà bền bỉ như nhịp đập của trái tim. Mỗi lần sóng tan, mặt nước lại dịu đi, rồi lại dâng lên một làn sóng mới, như những vòng lặp yên bình không bao giờ dứt.
Dải cát óng ánh lên màu vàng nhạt, lấp lánh dưới nắng, trải dài như một dải lụa mềm. Không có dấu chân vội vã, chỉ có sự tĩnh lặng và nguyên sơ, khiến hồn ta cũng trở nên nhẹ tênh và thênh thang.
Trong khoảnh khắc ấy, ta không nghĩ đến những bộn bề công việc, không nhớ đến những lo toan cuộc sống. Chỉ có tiếng gió, tiếng sóng, màu xanh của dừa, của biển, của cỏ… và một cảm giác bình yên lan rộng, đủ đầy, mọi thứ trên đời hình như đều đang ở đúng vị trí của nó.
Một buổi sáng giản dị thôi, nhưng lại đủ để cho ta sẽ nhớ rất lâu, rất lâu ... và ước