Vườn ổi nhà tôi
- Thứ sáu - 23/01/2026 19:19
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này

(Ảnh: St)
VƯỜN ỔI NHÀ TÔI
Vườn ổi nhà tôi, cành giao cành, lá đan lá như một vòm xanh tươi mát. Đắm mình trong hương ổi, tôi bước nhẹ vào vườn. La đà, đung đưa trên đầu tôi là những quả ổi Bo to tròn, da xanh căng bóng khẽ đập vào vai, vào tóc tôi. Những chiếc lá ổi xanh dày và to khẽ cọ vào nhau âu yếm. Những quả ổi đào nhỏ nhắn da trắng mịn khoe mình trên những cành cao. Ổi chín vàng rụng xuống mặt đất tỏa mùi thơm dịu ngọt xôn xao lòng người. Những quả ổi đào bị chim khoét phơi ruột đỏ tươi nhắc tôi nhớ đến những buổi trưa tìm quả như thế để ăn. Chỉ cần một lát dao cắt chỗ chim khoét đi là tôi đã có miếng ổi ngon ngọt. Ăn lâu rồi mà vị ngọt vẫn còn đậm đà trong miệng. Cái giống chim khôn thật, chỉ tìm những quả ngon ngọt mà ăn.
Trong vườn có một cây ổi nhiều tuổi nhất và ghi nhiều kỷ niệm. Nó vươn cao, ngả dài những cái cành dẻo dai. Thân nó bị trèo nhiều nên da nhẵn bóng. Không biết bao nhiêu lần bà tôi, mẹ tôi trèo lên hái quả. Tôi và em tôi trèo lên... ngắm cảnh vườn.
Tôi bíu cành đu người và trèo thoăn thoắt lên cái chạc ba, đứng ngây người ngắm nhìn xung quanh. Ôi vườn ổi của tôi sao mà đáng yêu đến thế. Màu xanh đậm bao phủ khắp khu vườn, mỗi đợt gió thổi tới lại lao xao nhè nhẹ. Xung quanh vườn sặc sỡ những bông hoa thuốc bắc, thuốc nam xanh xanh, tim tím. Những cánh bướm vàng chập chờn như những cánh hoa tung lên chấp chới. Tiếng chim gù xa xa nghe ấm và trầm. Chim chào mào đội mũ đen nhánh hót chua lòm. Tiếng chim sâu lích lích nho nhỏ trong vòm lá. Âm thanh của khu vườn sao mà thân thương đến thế. Tôi quên sao được những buổi trưa bước nhẹ trên vườn ngước mắt nhìn lên vòm ổi xanh mát không phải để tìm quả mà tìm những chạc con làm súng cao su. Với chiếc súng cao su chạc ổi cứng cáp tôi đã hạ được mấy chục chú chào mào chuyên khoét trộm ổi. Rồi những trưa hè mắc võng dưới vòm ổi xanh ngước mắt nhìn những quả ổi đung đưa như những quả bóng bay xinh đẹp. Rồi “giấc ngủ như là đã ướp hương” đã đến với tôi nhẹ nhàng, êm ái. Và những đêm trăng chúng tôi đuổi bắt nhau chơi trốn tìm dưới vườn cây. Những đốm ánh trăng, như trăm ngàn đồng tiền vàng lấp lánh đậu trên mái tóc.
Giờ đây vườn ổi khiến tôi chợt nhớ tới ông tôi. Đã bao năm ông miệt mài ươm trồng, vun xới cho cây. Có những cây ông trồng từ năm ông còn trẻ. Ông lấy việc chăm sóc, giữ gìn vườn cây làm việc chính của cả đời mình. Đã bao buổi trưa tôi ra gọi ông về ăn cơm. Nhìn ông lom khom dưới vườn cây lòng tôi trào lên một niềm thương yêu, kính trọng. Ông đã đi xa nhưng ông đã cho chúng tôi cả một vòm cây, vòm trời ấu thơ, vòm trời kỷ niệm. Ông ơi, từ vòm trời nhỏ này con sẽ đi xa hơn tới những vòm trời xanh bao la của Tổ quốc.
Và dù ở nơi nào, trong con vẫn thơm ngát khoảng trời xanh mát của tuổi thơ.
Nguyễn Thúy Hằng, 12 tuổi
Bách Thuận, Vũ Thư Thái Bình