Hương ổi
- Thứ hai - 10/08/2026 12:20
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này

(Ảnh: Nhà văn Trần Thu Huê)
HƯƠNG ỔI
Truyện ngắn của Trần Thu Huê
Nghỉ hè, cô và các bạn rủ nhau đi du lịch, tới một nơi có cái tên rất lạ: Bù Gia Mập.
Vượt qua quãng đường hơn 200 km, mệt đừ vì không quen đi đường xa, nhưng khi xe dừng lại trước cổng Vườn quốc gia Bù Gia Mập, cả ba như bừng tỉnh. Sau khi hoàn tất thủ tục tại trạm kiểm soát, các cô gái chính thức bước vào thế giới của rừng nguyên sinh xanh mát, những cây cổ thụ tán lá giao nhau, tiếng ve râm ran như chào đón.
Đêm đầu tiên ở giữa núi rừng thật yên tĩnh. Chỉ có tiếng gió lao xao ngoài khung cửa và những âm thanh rất lạ từ xa vọng lại. Người phục vụ nhà nghỉ nói đó là “tiếng của rừng già” với nụ cười đầy ẩn ý, làm cô thấy rất tò mò. Sáng sớm tỉnh giấc, cô nằm lặng yên để lắng nghe cho rõ hơn những âm thanh ấy, trong tiếng gió có rất nhiều tiếng tiếng chim ríu ran, véo von xen lẫn những tiếng hú ngân dài lảnh lót, sau này, cô biêt đó là tiếng của đàn vượn gọi bạn.
Ba cô gái cùng chạy bộ theo con đường vòng quanh một hồ nước rất rộng. Tiếng chim hót mỗi lúc một rõ và tiếng hú cũng gần hơn, xôn xao, lảnh lót hơn, cảm giác như có hàng trăm chim chóc, muông thú đang hân hoan chào buổi sáng. Những cây chôm chôm trĩu quả, sà xuống chạm vào đầu, vào vai người qua. Thảm cỏ ven đường còn ướt sương đêm. Gió từ hồ nước thổi lên mát rượi…
Họ cùng rẽ xuống một con dốc ngắn, ở đó, có dòng suối nhỏ trong vắt, hai bên bờ suối, những bụi cây nở hoa rực rỡ và đám cỏ xanh non như mời gọi. Chợt nhỏ Lan reo lên:
-Ôi! Ổi kìa, sai quá!
Một cây ổi rừng lớn nghiêng mình bên suối, tán lá sum xuê sà xuống gần mặt nước, giấu trong đó những chùm quả sai lúc lỉu, nhiều quả đã chuyển màu vàng rộm, mùi ổi chín thơm dịu ngọt. Xung quanh gốc cây, lác đác quả chín rơi rụng, có vết cắn dở, chắc của loài thú rừng đi kiếm ăn đêm.
-Mình hái mấy quả được không nhỉ? Ổi chín không hái, rụng thế này, tiếc quá!
Lan ngó quanh rồi hăm hở leo lên cây ổi, vẻ tinh nghịch. Hiền cũng vội với theo để níu cành cho Lan hái. Cô ở dưới, hớn hở xòe tay đón mấy quả ổi chín thơm lừng, tiếng cười rúc rích giấu sau chùm lá. Chợt, Hiền la oai oái và buông cành ổi, nhảy vội xuống, tay chân vung loạn xạ. Lan cũng lao theo, đầu lắc lia lịa, tóc xổ lòa xòa, nhìn như đang diễn hài. Thì ra, lũ kiến ẩn mình trong chùm ổi, bị đánh động, chúng tỏa ra, bò lên đầu, lên cổ, chui vào tóc hai cô bạn. Những con kiến càng đen sì, cắn đau nhói, cô cũng bị mấy phát cắn, buông rơi cả chùm ổi. Ba cô gái vừa nhăn nhó vì đau, vừa nhìn nhau cười như mếu…
Vừa lúc đó, một chàng trai cao lớn, mặc đồ thể thao khỏe khoắn từ trên dốc cao chạy nhanh tới. Khuôn mặt rám nắng, đôi mắt sáng và nụ cười chân chất của anh khiến các cô thấy yên tâm. Nhìn tình cảnh của ba cô, anh hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra. Chẳng chút ngại ngần, anh nhanh tay phủi bắt những con kiến đang bò trên tóc, trên áo các cô, động tác nhanh nhẹn và thuần thục. Ngó xuống mấy trái ổi nát bét do các cô hoảng hốt giẫm đạp, anh khẽ cười và nhón chân, thoăn thoắt níu cành, trao cho cô những quả ổi chín mọng còn mát lạnh sương đêm. Anh phủi vội mấy con kiến bám trên người, rồi lại chạy nhanh lên con dốc, làm ba cô gái ngơ ngẩn nhìn theo, như là…mơ.
Bữa cơm chiều trong khu du lịch có đặc sản núi rừng: rau nhíp luộc, cơm lam, gà nướng, cá suối nướng, canh chua cá lăng… rất ngon và lạ miệng. Cô cũng mang theo mấy trái ổi hái lúc sáng, hi vọng có thể được gặp để cảm ơn anh, nhưng khu du lịch lúc này đông khách quá, mà các cô còn chẳng kịp nhớ rõ mặt anh…
Người phục vụ cho hay: tối nay sẽ có chương trình giao lưu đốt lửa trại rất vui, các cô nên tham dự, để có thêm những trải nghiệm thú vị.
Nơi đốt lửa trại là khoảng sân rộng gần hồ nước. Một đống củi lớn chất cao quá đầu người và mấy ché rượu cần nâu bóng đã bày sẵn. Những nghệ nhân người S’Tiêng trong bộ đồ thổ cẩm thêu nhiều màu sắc tinh xảo đang thoăn thoắt so dây chiêng, chỉnh mặt trống, sắp xếp lại các đạo cụ chuẩn bị cho đêm hội. Các bạn thanh niên xúng xính váy áo rực rỡ của các dân tộc anh em, tiếng cười nói rộn rã cả góc sân. Một chàng trai trong trang phục truyền thống của người S’Tiêng, đang tiến về phía cô và các bạn. Nụ cười hiền với làn da nâu, dáng đi mạnh mẽ, rắn rỏi, khiến cô nhận ra ngay người đã gặp lúc sáng. Giữa không gian náo nhiệt, tim cô bỗng đập liên hồi theo nhịp trống dồn. Một cảm giác bồi hồi, ấm áp khẽ len lỏi khắp tâm trí cô.
Rất tự nhiên và thân thiện, anh mời các cô cùng tham gia đêm hội. Anh giới thiệu các bạn trẻ trong đoàn là những thanh niên dự hội nghị tuyên dương điển hình tiên tiến của tỉnh và..anh cũng là một trong số đó.
Khi bóng tối vừa buông, rừng cây và bóng núi hòa vào nhau, ngọn lửa bừng lên, rừng rực cháy, như đánh thức cả một vùng rộng lớn. Tiếng cồng chiêng ngân vang, tiếng trống dồn dập vọng vào vách núi, thúc giục bước chân người náo nức, ánh lửa bập bùng soi rõ vòng người đang nắm tay nhau múa theo nhịp chiêng rộn rã. Cô và các bạn cùng hòa trong không khí rộn ràng đó, một chút rụt rè, bỡ ngỡ nhưng cũng đầy háo hức.
Tiếng cồng, tiếng chiêng, tiếng trống mỗi lúc càng thêm rộn ràng như thôi thúc mọi người xích lại gần nhau hơn. Lan và Hiền cũng đã nắm tay hai bạn gái khác. Còn anh đang đứng trước cô, chìa bàn tay ra, đôi mắt lấp lánh như có ánh lửa.
Cô ngập ngừng một chút rồi khẽ mỉm cười.
Bàn tay anh rắn chắc, ấm áp…
Vòng tròn người nối nhau mở rộng dần quanh đống lửa, trong những tiếng cười khúc khích, trong tiếng chiêng, tiếng nhạc dồn dập, tiếng củi cháy lách tách, những đốm lửa đỏ nối nhau bay lên khoảng trời đầy sao. Mọi khoảng cách, mọi bỡ ngỡ ban đầu dường như đã được xóa nhòa trong nhịp điệu sôi động của núi rừng. Điệu xoang cứ nối tiếp điệu xoang. Những vòng người cứ mở ra rồi khép lại quanh đống lửa. Cả khu rừng như cùng hòa nhịp với tiếng cồng, tiếng chiêng, tiếng trống và tiếng hát, tiếng cười, với niềm vui hồn hậu của bao người.
Cứ thế, tay trong tay, họ cuốn theo nhịp múa. Thỉnh thoảng, ánh mắt cô chạm mắt anh, cô chợt nghe tim mình rung lên khe khẽ. Lửa cháy rừng rực, hai má cô ửng hồng, nóng ran, không biết do lửa hay là gì nữa. Sau điệu múa xoang tưởng như nối dài không dứt là nhịp múa giã gạo trong nhạc điệu rộn ràng của bài hát “Tiếng chày trên sóc Bom Bo”. Những cô gái duyên dáng trong điệu múa giần sàng. Các chàng trai khỏe khoắn, uyển chuyển với những chiếc chày cách điệu nâng lên, hạ xuống nhịp nhàng…Cô khẽ lùi lại, ngắm anh say sưa múa rất thuần thục, như điệu múa này anh đã quen thuộc từ lâu.
Sau vài bài múa, mọi người quây quần bên những ché rượu cần. Anh nhanh nhẹn cắm chiếc cần tre, mời các cô gái bằng nụ cười chân chất. Đến lượt cô, anh khẽ nghiêng ché rượu cho gần cô hơn, bàn tay anh vô tình chạm tay cô, rất nhẹ, cô bối rối nhận ra một cảm giác rất mới lạ. Men rượu thơm mùi lá rừng, nóng ấm, lan dần nơi đầu môi. Cô thấy lâng lâng, không biết do men rượu thơm nồng hay do ánh mắt, hơi thở của anh đang thật gần… Và cứ thế, xen giữa những điệu múa, cả đêm hội lại rạo rực với những cần rượu uốn cong, trong ánh lửa bập bùng, trong men say vấn vít…
Kết thúc đêm lửa trại, trời đã về khuya. Đoàn của anh ở gần nơi lửa trại, còn các cô thì nghỉ ở dãy nhà phía bên kia hồ. Anh ngỏ lời đưa các cô về, “vì lạ đường, trời tối”.
Về đêm, khu nhà nghỉ yên tĩnh. Họ ngồi quây quần bên nhau dưới hiên nhà, trong ánh trăng sáng lung linh. Các cô mang ra một ít bánh kẹo, trái cây “đãi khách”, họ chuyện trò râm ran như thân thiết tự bao giờ. Anh lạ lẫm với trái ổi ruột đỏ của Long An, cái bánh cốm Hà Nội và cả miếng bánh cáy của quê lúa Thái Bình… Các cô cũng rất thích thú khi biết anh là người con của dân tộc S’Tiêng, đang công tác trong một đơn vị Bộ đội biên phòng của tỉnh.
Anh say sưa kể cho các cô nghe về núi Bà Rá, là niềm tự hào của Phước Long quê anh, của “Miền Đông gian lao mà anh dũng”. Anh nói sáng mai, đoàn có chương trình tham quan một số điểm nổi bật của rừng quốc gia Bù Gia Mập, mời các cô cùng đi, anh sẽ tình nguyện làm “hướng dẫn viên người địa phương” cho đoàn. Anh sẽ đưa mọi người tới thăm thác Đăk Mai 1, là khởi nguồn của con suối gắn bó với cuộc sống của đồng bào dân tộc nơi đây và Di tích lịch sử ghi dấu điểm cuối của hệ thống đường ống xăng dầu Trường Sơn –Đường Hồ Chí Minh trong kháng chiến chống Mỹ…”Các em nhớ mang theo gùi nhé, để hái rau bên suối, có cả ổi chín nữa, đảm bảo không có kiến” - Anh cười hóm hỉnh, mắt sáng lấp lánh dưới ánh trăng khuya.
Đêm ấy, cô mơ thấy cùng anh đi giữa rừng già. Dòng suối trong vắt chảy qua khe đá, thác nước tung bọt trắng xóa, đàn bướm trắng bay rập rờn quanh hai người... Anh chỉ cho cô hái những ngọn rau bép non còn ướt sương đêm, bẻ cho cô một chùm ổi chín vàng thơm lừng. Tiếng suối róc rách, tiếng chim gọi bạn líu lo, tiếng vượn hú lảnh lót và tiếng cười của anh, của cô hòa tan trong nắng sớm.
Sáng hôm sau, cô thức dậy lúc hai bạn còn ngon giấc. Cô hăm hở chạy lên phía con dốc dẫn tới cây ổi, tưởng tượng sẽ được gặp anh, sẽ cùng anh hái ổi, cùng anh trò chuyện, để giấc mơ đêm qua thành hiện thực. Nhưng xung quanh vắng lặng, chỉ có tiếng gió lướt khẽ trên tán lá, tiếng chim đua nhau hót xen lẫn tiếng vượn hú dài chào buổi sáng. Bình yên và trong lành, nhưng sao cô thấy man mác buồn. Cây ổi vẫn lặng lẽ nghiêng mình xuống mặt nước, cành lá lao xao như muốn nói với cô điều gì. Thêm mấy trái ổi chín vàng rơi trên mặt cỏ, đàn kiến còn mơ màng ngủ trong những chùm quả. Cô đứng đợi, đợi mãi, trống vắng, chơi vơi. Chả lẽ anh không nhớ lời hứa tối hôm qua?
Cô đi sang sân bãi. Tất cả như vẫn đang chìm trong giấc ngủ, như chưa từng có một đêm lửa trại rộn ràng. Lửa đã tắt từ lâu, lớp tro đen nằm lặng lẽ. Cô đặt tay dưới lớp tro ấy, cảm nhận mặt đất như vẫn còn ấm nóng.
Một người thanh niên tiến lại gần cô:
- Có phải các cô là người sáng qua đi hái ổi rừng?
Cô vội giật mình, tái mặt lo lắng:
- Dạ đúng, nhưng chúng tôi chỉ hái có mấy trái ổi chín thôi mà…
Chàng trai cười hiền:
- À không. Bạn mình gửi các bạn cái này. Anh ấy có việc đột xuất phải về đơn vị nhận nhiệm vụ ngay sáng sớm nay.
Anh đưa cho cô mảnh giấy nhỏ với dòng chữ nghiêng nghiêng: "Có những cuộc gặp ngắn ngủi mà làm người ta nhớ rất lâu. Rất mong có dịp gặp lại các em - những cô gái hái ổi”! Anh không ký tên, nhưng có số điện thoại ghi nắn nót.
Cô khẽ mỉm cười, nắm chặt mảnh giấy nhỏ trong tay, nhớ nụ cười, nhớ bàn tay ấm áp của anh tối qua, thấy trong lòng bồi hồi.
Gió từ rừng già vẫn thổi xôn xao, xôn xao. Gió mơn man mái tóc cô. Trong gió, có hương thơm của mùa ổi chín…
Tháng 7/2026
Trần Thu Huê