Sự tích cái dùi

Sự tích cái dùi
Chàng mồ côi nghèo lắm Nhưng chăm chỉ hiền lành Mẹ dạy nghề vá áo Nên đủ sống loanh quanh. Của cải chàng quý nhất Thanh sắt nhỏ, nhọn đầu Chàng nâng niu, gìn giữ



(Ảnh: Trần Bảo Toàn)

SỰ TÍCH CÁI DÙI

 

Chàng mồ côi nghèo lắm

Nhưng chăm chỉ hiền lành

Mẹ dạy nghề vá áo

Nên đủ sống loanh quanh.

 

Của cải chàng quý nhất

Thanh sắt nhỏ, nhọn đầu

Chàng nâng niu, gìn giữ

Để dùng khi xỏ, xâu.

 

Gặp năm nọ đại hạn

Đất nẻ lúa héo hon

Dân làng đã đói rách

Bây giờ còn khổ hơn. 

 

Đến từng nhà gõ cửa

Vá giúp không lấy công

Bên ngọn đèn leo lét

Chập tối đến rạng đông.

 

Cảm động tấm lòng ấy

Bụt hiện lên trong mơ

Hỏi chàng ước gì nhất

Nghe hợp lí sẽ cho…

 

Xin cái ăn cái mặc

No đủ cho mọi người

Phần con, con xin đủ.

Bụt nghe, gật đầu cười.

 

Sáng ra thanh sắt nhỏ

Trong tay chàng sáng xanh

Mũi nhọn mà không gãy

Giúp chàng làm rất nhanh.

 

Công việc chàng trôi chảy

Dân làng thóc đầy bồ

Sắm được quần áo mới

Cuộc sống đẹp như mơ.

 

TỐNG TRUNG