Sự tích chiếc cà vạt

Sự tích chiếc cà vạt
Thói đời quen rái dạ Người lạ rái áo quần Đo lòng bằng ánh mắt Thử dạ bằng nghĩa nhân. Có một anh thày giáo Nhà nghèo ở làng Đông Mỗi buổi đi dạy học Phải xuống đò qua sông.


(Ảnh: St)


SỰ TÍCH CHIẾC CÀ VẠT

 

Thói đời quen rái dạ

Người lạ rái áo quần

Đo lòng bằng ánh mắt

Thử dạ bằng nghĩa nhân.

 

Có một anh thày giáo

Nhà nghèo ở làng Đông 

Mỗi buổi đi dạy học 

Phải xuống đò qua sông.

 

Cô lái đò bến Hạ

Thường lặng lẽ nhìn anh

Mến anh vì một lẽ

Giản dị và hiền lành.

 

Một hôm trời trở gió

Nước sông về dâng cao

Trước khi đò rời bến

Cô cởi chiếc khăn đào.

 

- Anh quàng cho khỏi lạnh

Chăm chữ chăm mầm cây

Và nhớ người em gái

Chèo đò bến sông này.

 

Chiếc khăn mềm như lụa

Tươi hồng như má ai

Lạ thay từ hôm ấy

Nhìn chàng rất đẹp trai.

 

Vẫn giày sờn, áo vải

Nhưng chững chạc hơn ra

Người ta nhìn thày giáo

Thân thương như người nhà.

 

Trong trận lũ lịch sử

Chèo đò đi cứu người

Cứu nhiều người thoát nạn

Nhưng đò bị lũ trôi…

 

Khăn vẫn quàng cổ áo

Dẫu tháng năm cũ sờn

Cô lái đò bến Hạ

Mãi xa không cô đơn…

 

Người ta ngoài tri thức

Còn một thứ nhắc mình

Người với người là bạn

Và những mối ân tình.

 

Khi người thày giáo mất

Kỷ vật trò chia nhau

Dải khăn thành cà vạt

Truyền cho muôn đời sau. 

 

TỐNG TRUNG