Sự tích lá me bay bay

Sự tích lá me bay bay
Đứng bên ngõ đất đỏ Là một cây me già Cây me không cao lắm Nhưng cành lá loà xoà. Rễ trồi lên mặt đất Như những ngón tay gầy Gió thoảng như hơi thở Lá nhẹ nhàng bay bay.


(Ảnh: St)


SỰ TÍCH LÁ ME BAY BAY

(Tống Trung)

 

“…Chợ Đông Ba, khi mình qua

Lá me bay bay là đà…” 

 

Đứng bên ngõ đất đỏ 

Là một cây me già

Cây me không cao lắm

Nhưng cành lá loà xoà.

 

Rễ trồi lên mặt đất

Như những ngón tay gầy

Gió thoảng như hơi thở

Lá nhẹ nhàng bay bay.

 

Gốc me có quán nước

Của một bà lão hiền

Môi ăn trầu thắm đỏ

Tóc bạc như bà tiên.

 

Ngày tiễn chồng ra trận

Dưới gốc cây me già

Đợi anh, em sẽ đợi

Lá me bay la đà…

 

Người đi không về lại

Me bao lần trổ hoa

Mỗi chiều bà quét lá

Dõi mắt đường bụi xa.

 

Có một năm hạn lớn

Cây xơ, lá rụng đầy

Người chỉ thấy lá rớt

Chưa từng thấy lá bay.

 

Cây me già vẫn đó

Lá rung rinh rung rinh

Nghiêng nghiêng như muốn nói

Mãi đẹp một cuộc tình.

 

Đêm mơ bà lão thấy

Người chồng yêu trở về

Áo còn vương bụi đỏ

“Anh về theo lá me…”

 

Không bay vì gió mạnh

La đà là nhớ nhau

Mỏng manh và mãi mãi

Lặng lẽ mà bền lâu.