Sự tích nồi lẩu Thái

Sự tích nồi lẩu Thái
Năm ấy trời lạnh lắm Rét cắn chân cào lưng Những bản Nùng, Dao, Thái Sống âm u giữa rừng. Đàn ông giỏi săn bắn Đàn bà chăm se lanh

(Ảnh: Pixabay)


SỰ TÍCH NỒI LẨU THÁI

(Tống Trung)

 

Năm ấy trời lạnh lắm

Rét cắn chân cào lưng

Những bản Nùng, Dao, Thái

Sống âm u giữa rừng.

 

Đàn ông giỏi săn bắn

Đàn bà chăm se lanh

Nhà nào biết nhà nấy

Nên cũng chỉ loanh quanh.

 

Rồi “Ngày Đại đoàn kết”

Rồi “Quốc phòng toàn dân”

Thành ra Nùng, Dao, Thái

Sống bên nhau quây quần.

 

Một hôm người bản Thái

Săn được con lợn đen

Chia từng nhà không bõ

Khiêng đến nhà ông Thèn.

 

Nổi tù và, chiêng trống

Hú thung gần lũng xa

Kẻ xách con cá suối

Người đưa đến con gà…

 

Rồi chanh, riềng, ớt, sả

Rồi rau muống rau lang

Nấu một nồi tổ chảng

Thơm cả xóm cả làng.

 

Thế là nồi lẩu Thái

Đủ thịt, cá, măng, rau…

Thêm ché rượu cần nữa

Dao, Thái, Nùng bên nhau.

 

“Ăn một mình đau tức

Làm một mình cực thân”

Cùng sinh ra một bọc

Dao, Thái, Nùng… quây quần.