- Sáng tác

Tà áo trắng
Hoa nở đón mùa Xuân rực rỡ Nắng nhẹ buông mành Sương lớt phớt bay Tay nắm bàn tay Tóc đùa lay gió biếc Tiếng cười tan Bay vút từng cao Phố xá xôn xao Nhựa sống dạt dào.


Lá non mùa Hà Nội
gần trọn đời sống cùng Hà Nội mỗi mùa lá vẫn hồi hộp như một đứa trẻ mùa lộc biếc năm nay bắt đầu từ con đường nào ngõ phố nào khu vườn nào hàng cây nào những chiếc lá non năm nay xuất hiện đầu tiên màu đỏ màu tím màu xanh hay màu đồng thau khi chiếc lá đầu tiên mở mắt là đêm khuya ban mai buổi trưa hay chiều tà


Những giọt mưa đến sớm
chưa lập xuân mà đã có mưa rồi mưa nhẹ nhõm vòm trời mặt đất những cánh đồng còn đang ngửa mặt lũ côn trùng tránh rét đã về đâu mặt đất cuộn mình trong giấc ngủ nâu


Ngộ
Mặt trời sưởi ấm trái đất Như em sưởi ấm đời anh Có một nơi linh thiêng rất thật Mà sao cùng đệ nhất mong manh Là chi một ly tửu mát lành Một vòng ôm chừng nghẹt thở


Viết trước chuyến bay
Chỉ mong thời gian sẽ Quên cho mình tuổi già Vẫn nghĩ mình còn trẻ Mặc kệ đời phôi pha... Cọng tóc bạc đầu tiên Chân chim lúc nhăn nhó? Cố quăng mọi ưu phiền Và thực hành buông bỏ...


Ảo giác
Chắc gì trời đã thật xanh Mây thật trắng, gió mỏng mành như tơ Hương thơm vấn vít cơn mơ Tiếng ai ríu rít lại ngờ tiếng chim Trông chờ một chút lặng im


Bòn yêu mót thương
Bỗng giữa chúng mình bộc lộ nhiều khác biệt li ti Anh nói không sao Còn em bảo khi tụ lại chúng sẽ thành lỗ hổng Rồi buông thõng Anh văn hay thì về lại nhà mình. Từ đó trên ô chat Anh gần như độc thoại
