Nhắn người trong gương

Nhắn người trong gương
Giật mình chợt thấy trong gương Người kia có phải vẫn thường là ta Vết nào năm tháng hằn qua Sợi nào còn níu phôi pha quãng đời Âm u đồng vọng mấy lời


(Ảnh: Thùy Dương)



NHẮN NGƯỜI TRONG GƯƠNG

(Trương Minh Hiếu)


Giật mình chợt thấy trong gương

Người kia có phải vẫn thường là ta

Vết nào năm tháng hằn qua

Sợi nào còn níu phôi pha quãng đời


Âm u đồng vọng mấy lời

Đêm mau cạn hãy thương người thương hơn

Sân si chi những giận hờn

Bỏ buông ham hố thiệt hơn nhẹ lòng


Cuộc người được mấy thong dong

Sóng xô tĩnh lặng để dòng sông yên

Vui thì nhớ, phiền thì quên

Lở bồi lắng lại tuổi tên cho mình


Thăng trầm vạn nẻo mưu sinh

Gạn khơi trong đục rõ hình bóng ta

Là khi thấy thực mình mà

Gồng ghênh nhẹ bước đường xa sẽ gần