
- Sáng tác mới

Bà tôi
Thiu thiu chiếc ngõ võ vàng Nắng lim dim ngủ gió lang thang buồn Gốc cau chum vỡ vại hàn Nước mưa trong vắt mát làn men nâu Rơm vừa một nắm theo nhau
Thiếu một!
Thiếu một người ngồi bên Bập bênh làm sao được? Thiếu đi một chiếc dép Thành chân thấp chân cao. Thiếu đi nỗi buồn đau Niềm vui làm sao rõ
Ký tự chiều cuối năm
Trong nỗi buồn tôi trong câu thơ tôi tôi đơn độc và tôi khiếm khuyết Trong giấc mơ tôi trong khúc ru tôi tôi vụn vỡ và tôi son sắt Khung trời ngụ ngôn mây thêu ngũ sắc
Thằng Quắt
Từ trong đống rạ bỗng xuất hiện một thằng bé da đen trũi, cái mũi khoằm khoằm như mũi diều hâu. Nó ôm một bó rơm to đùng làm che hết cả cái dáng người mảnh khảnh loắt choắt. Mười ba tuổi mà nó bé như đứa lên mười, vì bé quá nên chúng tôi thường gọi là Quắt.
Sắc quê
Trời xanh màu lá Gió hát trên đồng Cánh cò trắng muốt Đất ải mới hong Bạc nâu áo mẹ Đường cày nếp nhăn Hằn lên lặng lẽ
Khi giận nhau
Hết tiết thứ tư, tôi ôm cặp lững thững ra sau cùng, uể oải bước giữa hai hàng ổi. Mọi hôm, tôi tha hồ nghiêng ngó tìm những quả ổi tròn vo nấp sau kẽ lá. Nhưng hôm nay cái đó không còn hấp dẫn tôi nữa. Tôi đang bực mình vì chuyện vừa xảy ra. Vào giờ hóa,
Chim sâu và chim xít
Chú chim Sâu bé nhỏ kêu lách chách, chuyền cành này sang cành nọ để bắt sâu. Hai chân chú như hai cái tăm nhỏ nhảy thoăn thoắt. Trên mình chú khoác chiếc áo màu xanh nhạt, phía dưới bụng trắng phau. Chú len lỏi trong các chùm lá rậm, mắt nhỏ như hạt cườm, chăm chú tìm sâu.



