
- Trang thơ

Hình như đông đã về rồi
Hình như đông đã về rồi Đêm qua có ngọn gió ngồi co ro Sương mờ che mảnh thấp tho Vài ba cái lá lo xo nghiêng nằm Cành khô ủ lộc cò quăm
Búp trà nở hoa
Xưa- trà như phận người Thơm thầm trong lặng lẽ Ấm trà như cảnh đời Nóng - lạnh -quên và nhớ Nổi chìm trong nước sôi Buồn thiu trong nước nguội
Mưa về với ngàn lau trắng
Bạt ngàn lau lạnh quá Càng đẹp càng bơ vơ Mưa về và cô độc Mấy lá non sững sờ Cằn cỗi - nhiều lau trắng Màu mỡ - nào thấy đâu?
Bản thảo thời gian
thi thoảng khi chiều xuống khi đêm mênh mông khi giữa người đông khi về chốn cũ khi trước cỏ miên man trước sông cuộn chảy khi những ký tự tảo tần dập xóa mình trên giấy trắng gánh những cơn
Đêm hôm trước
đêm hôm trước gió và mưa đưa mùa đông về mùa đông không đi một mình sương lạnh xúm xít tôi rùng mình trong chăn mỏng nhớ những con đường những hàng cây phong phanh thương bếp lửa đã nhen lên đã lụi tàn
Em ở đâu, em ở đâu rồi
Em ở đâu, em ở đâu rồi câu thơ cũ dội xót lòng đến thế Em ở đâu suốt một thời trai trẻ Anh đi tìm, khuất nắng cuối màu mây Anh chỉ còn thương nhớ cháy không nguôi
Không đề
Có nhành hoa đang cười trước ngõ Sao vẫn làm se lạnh sáng hôm nay Ta băn khoăn và rồi tự hỏi “Những gì kia sẽ đến và đi? Ta thoáng nhìn về phía bông hoa Có đốm trắng nhập nhòa như quá khứ Khẽ cúi xuống nhìn mình lặng lẽ



