
- Sáng tác

Giáng Vân
Vẽ linh hồn: Quệt mắt môi Vẽ chim sải cánh từng đôi: Ra trời Vẽ sông thăm thẳm: Lòng người Con thuyền lẻ: Điểm lẽ đời mênh mông Chòm râu: Lộ kẻ gian hùng
Đá Nhảy
Đá Nhảy hoang sơ và quyến rũ Lớp lớp sóng ào như thuở hồng hoang Những cô nàng váy xanh váy trắng Rắc tiếng cười lanh lảnh vào mênh mang
Lời của học trò
"Ngày ấy cô đi em nhớ cô nhiều lắm"* Thấm thoát nửa đời cô đã bỏ sau lưng. Lời nói của em qua rừng sâu, núi đá Qua muôn ngàn con sóng vỗ biển khơi Qua gió, qua mây, qua bao chiều da diết nắng
Quá khứ chân thành
Khi anh khổ đau vì cô gái ấy thì em là người thừa trên thế gian này Đôi mắt anh quên vì em Nụ cười anh không dành cho em Và những trang thơ bé nhỏ, những giấc mơ bé nhỏ Không nói với em lời bình yên ...
Tháng Mười dùng dằng mây trắng
tấm lụa thời gian xúng xính mỏng mảnh tháng mười câu hát cất lên khi chỉ một mình rười rượi ban mai nắng gió đường xưa hoa xấu hổ
Những tháng mười dọc lối thu đi
tháng mười đầu tiên gương mặt sương đêm mắt tròn ban mai tinh khiết tíu tít nhảy dây tóc đuôi gà những viên sỏi ô ăn quan nắc nẻ cười trong túi áo có một tháng mười đạo mạo
Tình yêu và hôn nhân
Tình yêu và hôn ước Đó là những giấc mơ Tuyệt vời nhất cuộc sống! Khởi nguồn của nhạc, thơ... Đó cũng duyên và nợ Kết hợp lại cùng nhau



