
- Sáng tác

Đời vịnh nhỏ không yên
Đời người như vịnh nhỏ Núi ngăn ba bên rồi Sóng mài mòn năm tháng Sôi sục đến mệt nhoài Bao con thuyền đã đến Bao con thuyền ra đi Ước mơ thành tàu đắm Hải Đăng gọi làm gì?
Tháng mười dùng dằng mây trắng
tấm lụa thời gian xúng xính mỏng mảnh tháng mười câu hát cất lên khi chỉ một mình rười rượi ban mai nắng gió đường xưa hoa xấu hổ mưa bóng mây chiều lá đổ
Trước bến đò mùa thu
vào cái phút đột nhiên ta thấy mình đơn độc làm sao giữa dòng người đông đúc rất có thể ta và người thêm một lần nữa lướt qua nhau vào cái phút bỗng nhiên ta nghe cất lên trong tiềm thức một tiếng gọi mơ hồ giữa đám đông ồn ào, vội vã
Tháng Mười
Một trời nắng chói Một trời xanh mây Người đi muôn lối Người còn đâu đây Một ngày không gió Một ngày trôi êm Thoắt hoàng hôn tới Thoắt mờ sương đêm
Tình mơ
Anh mơ.... mơ một vòng tay, Vòng tay da diết tháng ngày yêu thương Môi mềm ngào ngạt tỏa hương Tóc mây lả lướt giọt sương mắt huyền... Tiếng em thủ thỉ,ngoan hiền,
Đổi thay
Phố đổi thay Ngập ngụa tiếng còi xe Vàng đỏ trắng xanh lượn đầy đường nô nức Những tòa nhà chân cắm trên mặt đất Định vươn lên đầu chạm đến bầu trời Nhấp nhô đèn màu,sao vội vã trôi
Bão tố
Gầy guộc quá, nắng Thu còm cõi quá lùng bùng mây rệu rã cuối chân đồi thưa thớt buồm lạc nẻo chốn xa khơi rin rít gió khóc than đòi bão tố…



