
- Sáng tác

Về với thơ ngây
Bao năm làm người lớn Lại muốn về ngây thơ Muốn vui đùa với cỏ Nghe chim chóc hát ca Bao nhiêu năm ở xa Lại mong mình gần lại
Có những hôm lạ lùng….
Biển một vũng núi chỉ bằng hòn sỏi Hai sắc xanh lũng liễng hai đầu Xanh của núi là xanh bền xanh đặc Xanh biển này luôn vỡ để xa nhau
Hẹn với vầng trăng
Hoàng hôn chưa nỡ buông rèm Vầng trăng đã vội tìm em hẹn hò Ánh vàng chia nửa trang thơ Vài câu dang dở gối hờ biển xanh! Thuyền trăng nghiêng ngả tròng trành
Hoài Niệm
Nơi đây có phải quê mình không em nhỉ? Sớm tinh mơ chim ríu rít lưng đồi Tiếng suối hát từ rừng xa vọng lại Ngỡ bước ai về ngang đỉnh dốc chơi vơi.
Đêm hè quê biển
Sóng ơi sao sóng mênh mông Đêm rồi mà sóng vẫn không đi nằm Sóng say với ánh trăng rằm Đêm khuya sóng vẫn rì rầm hát ca Bầu trời như cái bánh đa
Gửi mẹ thiên nhiên
Giận gì giận quá mẹ ơi Mênh Mông màn nước tuôn rơi xuống đời Tưởng qua tháng bẩy trắng trời Hóa ra thu đến vẫn bời bời mưa
Anh và em
Anh là đá phủ rêu phong vạn kiếp Em tiên nữ hạ phàm soi xét việc muôn phương Rồi một ngày kia mưa đổ trắng cung đường Em lỡ trượt chân ngã vào lòng đá núi...



