
- Sáng tác

Chấp nhận
Chấp nhận đời có sinh có diệt có mất còn và có buồn vui Càng đi càng ngẫm càng nhận biết càng trọng bình an để yêu đời Rồi một ngày thấy cánh hoa rơi
Nỗi nhớ niềm mong
Khi không offline đã chín ngày liền Anh bảo chúng mình sắp có thêm kỷ lục Những dòng nhắn không đủ làm nguôi nhớ Anh giải khuây bằng đủ việc không tên và chờ đến thoại hình.
Dòng sông quê em
Nắng sớm bừng lên Mặt sông lấp lóa Muôn ngàn vẩy cá Muôn ngàn ánh sao Sóng vỗ dạt dào Thuyền chạy băng băng Đẩy gió buồm căng Tiếng hò vọng mãi Bóng người mê mải
Sách
Cắt mình thành những mảnh đời hình trái tim Sức hút hơn nam châm. Hút tất cả những gì khác biệt nhưng đồng thẩm mĩ Nấu tất cả trong chiếc nồi thời gian Lửa cảm hứng thiêu đốt
Chỉ vầng trăng trung trinh năm cũ
Lẫn trong tiếng cựa mình rất khẽ của những cánh cúc vàng vừa đến độ, heo may về, miên man mặt đất những ngôi nhà, những dòng sông, những ngọn núi và những hàng cây lặng im rám nắng lãng đãng ký ức một bến đò, một con thuyền đương rẽ sóng
Tổ quốc nơi ta căng buồm ra khơi
Tổ Quốc trên vai cha rớm máu nơi áo mẹ bạc sờn bao thế hệ hành quân không mỏi mệt bao thế kỷ sục sôi vươn dài những sải tay gừng cay muối mặn vùng lên cùng tre trúc theo bước chân ngựa sắt đuổi giặc thù
Yêu mỗi tuổi đời
"Hai bảy"! Ấy nói vui thôi Chứ ai soán được cái ngôi tuổi già? Muốn cháu yêu gọi bằng bà Người dưng không báng bổ ta "bẻ sừng"... Cỗ máy thời gian đâu dừng



