
- Tản Văn

Tiễn bạn
Cổng trường không còn một chỗ để chen chân. Đoàn ô tô chật ních người đang nổ máy. Chúng tôi đứng xúm quanh cái Hương, bạn cùng lớp. Hôm nay Hương theo gia đình lên miền Tây xây dựng quê hương mới.
Hành trình rong ruổi qua các đồi chè của miền Bắc
Chuyến xe lăn bánh rời khỏi thành phố trong một buổi sớm se lạnh, mang tôi rời xa nhịp sống hối hả để tìm về miền xanh bình yên của núi đồi. Những đồi chè – thứ tưởng như quen thuộc qua những tách trà thơm mỗi sáng – lại hiện lên một cách kỳ diệu và sống động khi tôi được chạm mặt thật gần, giữa bao la đất trời miền Bắc.
Tổ ấm gia đình
Mẹ em bảo “Gia đình là tổ ấm” vì mọi người đều gắn bó, yêu thương nhau! Ba là trụ cột lo mọi việc lớn trong nhà. Máy lạnh, hệ thống điện, xe ô tô hay xe máy trục trặc, có ba ra tay là lại đâu vào đó.
Điều đẹp đẽ và thiêng liêng nhất trong cuộc đời con
“Đố ai đếm được lá rừng Đố ai đếm được mấy tầng trời cao Đố ai đếm được vì sao Đố ai đếm được công lao mẹ già” Tựa như một lời nhắc nhở dịu dàng mà thấm thía, câu ca dao vang giữa bộn bề cuộc sống khiến em chợt
Sau lưng
Munich. Sáng đầu tuần. Lặng gió. Mặt trời không lộ diện. Mây không rõ hình. Cây lá im phăng phắc. Ở phía sau lưng là ồn ào xe cộ, là hoa giấy rụng đầy sân, là cà phê sữa đá đậm đà, là bánh mì kẹp giòn tan,
Hành trình học đội tuyển cùng cô Thuỳ Linh
Có những hành trình trong đời học trò không được đánh dấu bằng những huy chương hay bảng vàng thành tích nhưng lại lặng lẽ in sâu trong kí ức như một cột mốc trưởng thành. Đối với tôi hành trình học đội tuyển qua những tháng hè vất vả cùng
Sắc như cỏ, yêu mềm như cỏ
Cỏ dại ven đường – loài cây không tên, không sắc, chẳng ai gieo trồng, chẳng cần được thương yêu. Ấy vậy mà cỏ vẫn âm thầm hiện hữu, lặng lẽ sống qua bao dẫm đạp, bụi mờ và khắc nghiệt của cuộc đời.



