
- NGUYÊN HẠNH

Những câu thơ rỗng lặng
Chiều dát vàng lên mặt nước lênh loang Nhà cao tầng soi mình, bỗng dịu êm như thể Dấu môi hôn còn nồng nàn nhịp thở Rỗng lặng nơi nào… ở phía không anh Không còn bể dâu cồn cào sóng dữ
Gói ngày chông chênh nhớ - Nguyên Hạnh
Em nhặt cánh buồm xanh Đi dọc miền thiếu nữ Ban mai khuất sau rặng núi Vắt cạn hoàng hôn trong lá rơi Em nhặt câu thơ rưng rưng Gói ngày chông chênh nhớ
Gói ngày chông chênh nhớ
Em nhặt cánh buồm xanh Đi dọc miền thiếu nữ Ban mai khuất sau rặng núi Vắt cạn hoàng hôn trong lá rơi Em nhặt câu thơ rưng rưng Gói ngày chông chênh nhớ Gói nỗi vui mờ nhạt
Không đề
Âm thanh ngày qua bóng của ngày qua đà đưa hẫng hẫng như kìa mây mây phủ châng lâng Sông một dòng trong
Về Quảng Trị
Anh đưa em về Quảng Trị chiều nay Tay nắm đất còn khét vương thuốc súng Đài chứng tích bờ Âm Dương cách trở Thạch Hãn khóc khúc sông loang màu máu Những vành khăn tang trắng ngút ngàn
Tìm anh trên sa mạc cát
Em tìm được gì trên sa mạc cát? Chỉ thấy dấu chân của anh Lún sâu hằn lên những vũng buồn hạn hán Khơi xa ngoài kia biển lặng Hải đăng vàng vọt nỗi nhớ đất liền
Vết sẹo
Như những cánh hoa bay Lướt qua ngày Nhặt niềm tin rơi Tiếng leng keng trong ly cà phê đá Khuấy những âm thanh lạnh Bão hoà cơn khát



