
- Trang thơ

Tình yêu không có lỗi
Anh ở xa, nhiều hơn em vài mùa lá đổ Khoảng cách dài như nỗi nhớ không tên Em yêu anh bằng mong nhớ ngày đêm Sợ yêu nhiều lại làm anh thấy sợ
Triết lý
Có đôi khi muốn là dòng sông nhỏ Đem nước về tưới mát cánh đồng xa Có đôi khi ta muốn là chiếc lá Theo gió về tới tận chốn quê xa Cũng đôi khi muốn làm tia nắng lạ
Đồng cói quê em
Đi trong biển cói chiều nay Tưởng đi giữa mái tóc dày mượt xanh Nắng chiều soi cói lung linh Để muôn tia nắng trên mình ngời xa Cói xanh năm tháng không già
Hỏi sao dòng sông đi mãi
nhuốm nắng chiều nao áo mỏng nhuốm gió chiều nay mây xa xúm xít tơ buông một cõi sợi buồn dệt mấy thanh thiên không ta trong ngôn ngữ ấy lặng thinh chuông gió không ngân
Ngày mai sẽ bình an
ngày mai sẽ bình an, em biết nhưng có gì đó không hẳn thế ngày hôm nay khi bông cẩm tú cầu vươn chiếc cổ dài và nở em đã biết
Dẫu thế nào…
Dẫu thế nào em cũng vẫn là em Viên ngọc sáng trong đời anh mãi mãi Ngày xuân ấy, ánh nhìn tha thiết ấy Ta nhận ra nhau, ta neo lại trăng thềm Dẫu thế nào, em cũng vẫn là em
Tôi cúi đầu bái lạy một "Khuê Văn"
Tôi cúi đầu bái lạy một “Khuê Văn” Một “Đại thụ” bóng tỏa trùm nước Việt Thế kỷ thứ Mười sáu dài xa Một cõi Trời Một cõi Người Cõi Đất Một “Minh tinh” ngời sáng



