
- Trang thơ

Chỉ vầng trăng trung trinh năm cũ
Lẫn trong tiếng cựa mình rất khẽ của những cánh cúc vàng vừa đến độ, heo may về, miên man mặt đất những ngôi nhà, những dòng sông, những ngọn núi và những hàng cây lặng im rám nắng lãng đãng ký ức một bến đò, một con thuyền đương rẽ sóng
Tổ quốc nơi ta căng buồm ra khơi
Tổ Quốc trên vai cha rớm máu nơi áo mẹ bạc sờn bao thế hệ hành quân không mỏi mệt bao thế kỷ sục sôi vươn dài những sải tay gừng cay muối mặn vùng lên cùng tre trúc theo bước chân ngựa sắt đuổi giặc thù
Yêu mỗi tuổi đời
"Hai bảy"! Ấy nói vui thôi Chứ ai soán được cái ngôi tuổi già? Muốn cháu yêu gọi bằng bà Người dưng không báng bổ ta "bẻ sừng"... Cỗ máy thời gian đâu dừng
Cần Thơ
Tới Cần Thơ có cần thơ Nước trong gạo trắng nắng chờ bến sông Mấy em xứ lúa tóc bồng Chân dài tới nách bằng lòng không anh Bến Ninh Kiều
Giọt nước mắt cuối cùng
Biển chiều đông, Con dã tràng lẫn mình vào cát. Cánh buồm nào nhòa nhạt phía không anh. Vẫn biết mong manh vệt nắng cuối trời Lẻ loi tiếng chim vườn cũ. Dương cầm muộn rót vào đêm vắng
Một nửa thế giới
Họ là một nửa nhân gian...! Là vầng mây ấm, là làn gió thu, Ngọt ngào như những lời ru... Dỗ dành giấc ngủ ta từ ấu thơ! … Là nàng tiên ở trong mơ,
Đàn bà ơi!
Đêm cuối Thu gió trở mình se lạnh... Mây lững lờ đưa đẩy ánh sao khuya, Nẻo đường nào khuất lấp dưới đêm mưa? Chợt rạng rỡ giữa đợi chờ hy vong... Đàn bà ơi... Em là cơn khát vọng,



