
- Trang thơ

Bất thối chuyển
Đường nắng gắt Bóng ai tha thướt Phải chăng sau minh sư thêm một kẻ học đòi? Dưới chân không dép guốc nữa rồi Chắc chỉ mai đau là bỏ cuộc
Nơi này ta đã từng quen
Nơi này ta đã từng quen Nước mùa đã cạn, hương sen đã tàn Tay chưa nâng kịp phím đàn Lời ca bỏ ngỏ, lỡ làng cung thương
Tôi ở trong tôi thật thà hạt bụi
điều gì đó ở trong tôi, sâu trong ngực tôi trong buổi chiều nay, cả ngày hôm nay, cả ngày hôm qua khi tôi thức dậy và cả khi tôi ngủ điều gì đó đã từng như vậy mà chưa từng như thế bao giờ
Đèn đỏ, đèn xanh
Đây đèn đỏ, kia xanh rồi Em thì chẳng đợi, còn tôi phải chờ Đèn ơi, đỏ đến bao giờ Lũ thì sắp cuốn phăng bờ sông yêu Rõ là đường vắng hai chiều Ta bên này một đâu liều tạt ngang
Ngày hôm qua như câu hát
Ngày hôm qua cuốn vở cũ đã sang trang ngày hôm nay bình minh dâng lên mới mẻ gió đem theo quyến luyến nắng rải đầy bâng khuâng ngày tươi tốt dưới mặt trời
Tốc ký/Bão…
Mưa là khúc ca buồn của vũ trụ về loài người Về lẽ đục trong, tụ tan, xói mòn vô kể Lụt là sự ngập tràn lòng tham, thực dụng và vô cảm Bao tốt lành bỗng chốc tan hoang Ngồi trong bóng tối thắp nến lên Những giọt ước mong bỏng tay thôi thúc
Chum tương của mẹ…
Mẹ chọn gạo thơm ngón tay gầy Hạt mẩy căng mắt ruộng đồng he hé Mốc lên bồng như mây vàng lông gà con Tưởng bay lên rộm trời tháng Sáu



