
- TRẦN HUYỀN TÂM

Mười Hai ơi!
Trong ấm nồng Đào vội vã khai bông Họa Mi rộn ràng nở trắng vườn trắng bãi Bờ sông vắng nắng nhuộm vàng hoa Cải Mười Hai ngóng chờ mà chưa thấy Đông sang.
Ấm áp mùa Đông Hà Nội
Thì vẫn còn đây những bông sữa cuối mùa Cần mẫn chắt chiu chút hương thầm cho gió Giọt sương long lanh hồn nhiên vui mắt cỏ Nắng dịu dàng se sẽ nhón đường mây.
Mùa Xuân về
Có tiếng mầm non lách tách dâng lên Ríu rít tiếng chim, tươi vàng sợi nắng Lòng người tĩnh mà hoa thì rất thắm Mùa đang xuân theo phác thảo riêng mình.
Tạp cảm chiều cuối năm
Ngày dần phai trong nắng quái chiều hôm Hoàng hôn ngoái đầu biết mình không còn trẻ Đêm trầm tư khép bờ mi lặng lẽ Để mặc vui buồn gồng gánh những giấc mơ.
Ngẫu hứng Mùa Đông
Mùa chợt về trên hòn ngọc Viễn Đông Cho ta thấy đất trời giờ đổi khác Mưa chênh chao Gió bấc lùa se sắt Khăn áo rộn ràng nhớ đất Bắc ngày Đông.
Mình về nhé anh!
Em nhận ra anh khi tay nắm bàn tay Khi lời xưa ấm nồng câu huyền thoại Anh có biết tự tiếng lòng bỏng dại Cõi thiên thanh đang ngóng đợi ta về?
Chuyện xưa
Tôi biết em vào một ngày hè nắng chói chang. Nhìn em thật bức sốt với cái đầu đầy tóc rối tung, lòa xòa xuống mặt, sau được em chiếu cố cặp vội cặp vàng bằng cái bím ba lá.



