
- TRẦN HUYỀN TÂM

Nơi những miền xanh luôn thao thiết thắm
So với rất nhiều độc giả và tác giả của Nhà Búp, tôi thuộc số ít người có duyên được đọc với những bài viết của nhà giáo, nhà thơ, nhà văn Nguyễn Thị Toán từ rất lâu rồi.
Những loài hoa đêm
Có những loài hoa thường nở về đêm Lặng lẽ ngát dưới màn trời thanh mát Giữa đêm tối thắp bóng ngày trong vắt Vẽ tên mình bằng hương sắc trinh nguyên.
Thêm một chút nắng
Chiều qua mây xám cài then Ô cửa mùa đông cớm nắng Sớm nay cỏ cây ngợp trắng Đất trời bừng sáng, long lanh. Thế rồi tuyết buông mong manh Thế rồi mây thôi nặng trĩu
Xuân muộn
Giá xuân này em đến được nơi anh Thăm đỉnh núi cao bốn mùa mây phủ Đón cái rét nơi đầu nguồn con lũ Cảm hanh heo chút nắng gió quê người.
Ghi ở Mười Hai
Ai rót mật vào Mười Hai thương nhớ Để ngọt ngào thơm lựng má ngày đông Vàng cứ mơ trên sắc cải hoa ngồng Xanh cứ thắm tới tận cùng mắt biếc.
Nguyễn Diệu Liên với Nỗi nhớ nghiêng về một cõi thiên xanh
Nguyễn Diệu Liên là thành viên của nhóm văn thơ “Búp trên cành”. Em theo học lớp bồi dưỡng năng khiếu sáng tác văn thơ thiếu nhi do Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Thái Bình tổ chức vào các mùa hè những năm 1985 - 1987.
Chuyện Sư tử đỏ mắt
Cổ nhân có câu: hết thảy thiện ác trên thế gian này đều không thoát ra khỏi sự an bài của Thần Phật, nhân quả. Con người một khi không tin Thần Phật, không còn biết sợ nhân quả, điều gì cũng dám làm thì hậu quả sẽ thật đáng buồn! Thần Phật là từ bi nhưng cũng rất tôn nghiêm!



