
- Trang thơ

Mưa đêm
Trời mãi tuôn mưa cho đêm dài ướt đẫm. Gió u hoài lay chầm chậm canh thâu... Trong đêm đen, gió hỡi gió về đâu...? Để mưa phủ kín mái đầu cô quạnh… Tình yêu ta chập chờn như hư ảnh Đưa ta vào vùng tiên cảnh xa xôi.
Mưa buồn
Mưa tầm tã...kéo dài như vô tận... Như bầu trời đang trút giận cho ai? Mưa nhạt nhòa che phủ buổi ban mai... Nên chẳng có dẫu một vài giọt nắng! Mưa ướt đẫm cõi lòng đang hoang vắng...
Lời nhắn gửi loài người
Loài người ạ, vĩnh hằng trong tự nhiên Ngươi đừng tưởng ngươi sẽ là chúa tể Thả khói đục trời, ngăn sông lấp bể Nuôi tâm đen dám khinh cả thánh thần! Loài người ạ, ngươi chỉ là một mảnh
Bình thường
Muôn đời nương cõi tròn vuông Người ta được sống bình thường là may Sinh đủ mắt, mũi, chân, tay Già không phả mổ chỗ này, chỗ kia Sống cho sàng lọt xuống nia
Quy Nhơn hẹn đợi
Mênh mang Eo Gió, Kỳ Co Gành Đĩa, Mũi Điện, Vũng Rô tuyệt vời Chuyến tàu không số kiệm lời Ngàn năm sóng vỗ nhớ người đáy sâu...
Rèn thói quen đọc sách
Sách là kho kiến thức Công sức của bao người Đã đào sâu nghiên cứu Đúc kết lại thành lời! Muốn giỏi, cần đọc sách Trước hết là phải ham Sau nữa là đúng cách Cánh cửa hé mở dần...
Ngày tĩnh lặng
Cũng chỉ là rực rỡ trước hoàng hôn Lao xao sóng cho một ngày tĩnh lặng Cỏ vẫn xanh nơi sườn đồi, và nắng Nhuốm trong mây một bóng chiều tà…



