
- PHẠM HỒNG OANH

Sông Hồng tôi yêu
Tôi yêu con sông Hồng Ai đặt tên cho đấy Mà sao tôi cứ thấy Hồng hào mãi sông ơi? Tôi yêu con sông Hồng Nước đỏ màu gạch mới Sông mang phù sa tới Bồi đắp đồng quê ta
Cô bé bị ghét bỏ
Xóm tôi tuy nhỏ nhưng khá vui tươi bởi lũ trẻ tinh nghịch. Những đêm trăng sáng chúng kéo hàng đàn ra bãi chơi đùa, chạy nhảy tới khuya mới thôi. Nhưng lạ thay trong những cuộc vui chơi đó chúng chẳng bao giờ thèm để ý và chơi với Tảo - một cô bé gái 11 tuổi.
Bất chợt lý giận thương…
Bất chợt nghe lý giận thương Cồn cào nỗi nhớ chẳng buông lòng mình Đã thương thì mấy cũng tim Lời xưa còn đó, nỗi niềm chưa xa…
Không đề
Có nhành hoa đang cười trước ngõ Sao vẫn làm se lạnh sáng hôm nay Ta băn khoăn và rồi tự hỏi “Những gì kia sẽ đến và đi? Ta thoáng nhìn về phía bông hoa Có đốm trắng nhập nhòa như quá khứ Khẽ cúi xuống nhìn mình lặng lẽ
Ta từ lời thệ mà xanh
Tôi mượn một câu thơ của chị để viết về chị. Chị là nữ thi sĩ Trần Huyền Tâm, tác giả của 7 tập sách thơ và văn xuôi (Giọt nắng vô thường, Diệu khúc thời gian, Tản mạn miền sương khói, Mây ngàn năm vẫn đợi, Khúc tâm du, Lưng túi gió trăng, Đường về) và là tác giả phần lời của gần 40 ca khúc hay, đã được các ca sĩ nổi tiếng thể hiện.
Nhà Búp của tôi
Sự kiện Lễ kỷ niệm trang mạng văn chương Nhà Búp tròn 5 tuổi và ra mắt 12 tác phẩm văn học của Nhà Búp đã trôi qua hai ngày nhưng dư âm về một sự kiện văn học ấm áp, hạnh phúc, tràn đầy yêu thương thì vẫn còn đọng mãi.
Cuối nẻo đường xuân
Tôi đang có giờ trên lớp thì nhận được tin nhắn của mẹ "Con về sớm nhé. Nhà mình hôm nay có khách quý đấy!". Tôi nôn nao, mong cho chóng hết giờ. Hồi hộp bước vào nhà, tôi thấy mẹ đang ngồi tiếp một nữ sư.



