
- Sáng tác mới

Ta tặng nàng một vườn hồng* Trái tim sắt bỗng hóa nồng nàn hương Trăm năm gió thổi qua vườn Nghìn năm vẫn khối tình vương nơi này...
Những bông cỏ lau ngược núi Ngược con đường đếm bước chân qua Chải lược vòm Tây Bắc Ngày cuối năm những dáng người tất tưởi Lụi cụi mẹ ngồi...
Có mối tình nào hơn thế không Tặng nhau tặng cả một vườn hồng Thưởng trà đàm đạo về Dân Quốc Xin hỏi Ông Trời có biết không?...
Ngày trước nơi đây là Xóm Chài Cư dân bắt cá và mò trai Người không biết chữ, cơm không đủ Cái đói truyền đời khắp Đảo Khoai*...
Nhà em có một chú mèo Chú đi lùng chuột “meo meo” cả ngày Em nhìn thấy chú đến hay Mình khoang đốm trắng, mắt này trong veo Chú ta rất thích leo trèo...
Chiều cuối đông mù giăng phố nhỏ Hồ Tây lắc lắng bụi trần gian Nôn nao thoảng hắc mùi hoa sữa Chén tửu mơ hồ những mấp mô...
Đi trong biển cói chiều nay Tưởng đi giữa mái tóc dày mượt xanh Nắng chiều soi cói lung linh Để muôn tia nắng trên mình ngời xa Cói xanh năm tháng không già...
Trời xanh màu lá Gió hát trên đồng Cánh cò trắng muốt Đất ải mới hong Bạc nâu áo mẹ Đường cày nếp nhăn Hằn lên lặng lẽ...
Dù thiên hạ nói gì, dù thiên hạ làm gì, nếu điều đó không gây tổn hại đến ta thì ta cứ mặc kệ họ Làm mà không được, thì tự họ sẽ tự bỏ cuộc....
Còng còng mang gọng lửa Thắp lập lòe bãi sông Những con thuyền xuôi gió buồm thở căng một vùng Đứng trên bờ sông quê...
Nắng trên đầu cô Như màu gạch đỏ Gió trên đầu cô Nồng thơm vôi vữa Suốt cả bốn màu Áo cô bạc trắng Mồ hôi rơi theo Tầng cao, cao lắm...
Em mở tròn đôi mắt Nhìn một khúc sông Diêm Ơi con sông quê mẹ Xanh lúa đồng đôi bên Sông ơi chảy từ đâu Mà nước trong xanh vậy...
Bác đồng hồ tỉnh giấc Reo vang một hồi chuông Mấy chú gà béo nục Vươn cổ gáy vang chuồng. Cả khu vườn thức dậy Chim ríu rít học bài...
Chưa giã gạo, áo sạch khô Giã xong, áo ướt đầm, mồ hôi rơi. Nhưng ta vẫn giã bạn ơi! Áo ta có ướt, gạo thời mới ngon....
Đêm qua gió lạc về đâu Mà đau lối cỏ mà nhàu sương mai Mải mê chạy với dông dài Xác xơ mệt mỏi hình hài ban trưa...
Không tạm biệt cũng chẳng là vĩnh biệt Huế với tôi: - sầu muộn một người tình Đêm mưa gió lần sờ đến ngõ Xiêu nhà xưa. Giường cổ. Huế trở mình … Tóc sông Hương bớt thơm thêm mùi đắng Eo Tràng Tiền mấy độ phôi pha...
Búa là bao khát vọng Đục là mấy buồn vui Chạm khắc một nụ cười Xấu xí của riêng tôi Chim lạ tiếng hót rụng rơi Bao nhiêu trong trắng lên trời làm mây Thôi chạm giọt nước mắt này Thành bông hoa ngọc cho ngày em xa...
buông sóng sánh nắng vàng rắc cồn cào bão tố mùa thu lướt qua như con tàu trồi lên từ sóng rồi vĩnh viễn rẽ xuống miên man dưới đáy sâu những vỏ tàu xác xơ chôn mình trong cát những mảnh vỡ mỏ neo đêm đêm mơ đoàn tụ...
Tin bão lụt như kim đâm không dừng. Tiếng kêu cứu như lửa đốt Qua mấy cơn Covid dân đã kiệt sức rồi Giờ bão lũ như búa trời. Giáng liên tiếp nát phận người như cỏ “Mất trắng rồi” thành câu cửa miệng. Nước mắt rơi mưa xoá mất rồi...
Một ngày qua nhanh quá Biển ửng hồng bình minh Trời chói chang trưa nắng Vàng hoàng hôn chiều tà Một tuần đi như gió Má thứ Hai măng tơ Mắt lao xao thứ Bảy...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



