
- Trang văn

Con lợn đất
Một hôm, chú Quang đi công tác về mua cho chúng tôi nhiều quà nhưng tôi thích nhất một chú lợn đất. Chú Quang bảo: - Cháu có thích không? Tôi cảm ơn chú rồi chạy vào buồng nâng niu ngắm nghía một chú lợn đất thật đẹp.
Tôi đã hiểu ra
Bà tôi - người mà tôi đã từng yêu quý. Nhưng cũng có khi tôi lại thấy bà thật khó tính. Tôi đã nói với mẹ về suy nghĩ của mình. Mẹ bảo: - Con đừng giận bà. Bà bị bệnh cao huyết áp đấy. - Huyết áp là gì hả mẹ? Tôi hỏi. - Mỗi khi huyết áp lên cao, bà thường chóng mặt, nhức đầu và khi ấy, bà sinh khó tính.
Quả bóng cao su
Đối với một thị trấn nghèo nàn như chúng tôi thì bóng cao su thường hiếm, chúng tôi chỉ được dùng những quả bóng nhựa bé hay quả bưởi khô nướng chín, chứ không được đá bóng cao su. Vậy mà chúng tôi vẫn chia bè và đá. Các trận đấu gay cấn lần lượt diễn ra thoải mái…
Viết cho một ngày trời không có nắng
Có những ngày bầu trời như khoác lên mình một tấm áo màu xám bạc. Mây thấp, gió lạnh len qua khung cửa, những hàng cây ngoài phố đứng im lặng trong màn sương mỏng. Mọi thứ dường như chậm lại, và lòng người cũng bất giác trùng xuống theo tiết trời u ám.
Sự lựa chọn
Hà Nội ồn ào và chật chội quá rồi. Ở vùng ven đô như nhà mình đi cả xóm cũng chẳng thấy mấy bóng cây xanh. Cứ nắng chang chang, chỗ nào cũng tường gạch, chỗ nào cũng bê tông. Nhà không có vườn, không cây xanh nhiều hơn nhà có sân, có vườn.
Bé Tuấn dạy gà gáy
Gà mái của bé Tuấn ấp được mười chú gà con. Những đôi mắt gà đen bóng như hạt cườm nhìn Tuấn không chớp. Những cái cánh ngắn cũn cỡn vẫy vẫy. Những cái mỏ xinh xinh vàng khươm.
Dòng sông
Mới lên ba tuổi, nó đã được nghe bà mình kể chuyện về Thủy Thần. Ngày xưa, các cánh bãi màu mỡ vốn năm đối diện với làng nó ở, vì dân bên ấy cả năm không cúng lễ một lần lại còn thả trâu bò và phóng uế bừa bãi ra bờ sông



