
- Trang văn

Một bài học
Tin khẩn cấp, tin khẩn cấp – Thằng Hùng chạy xộc vào nhà tôi mang theo cái tin: Sáng mai kiểm tra sinh. - Úi dào, tôi dửng dưng. Hùng ngạc nhiên hỏi: Thế cậu không lo sao? - Lo gì? - Ôn bài để mai còn thi chứ. - Tớ lo xong rồi. Này nhé, cậu cứ về cắt nhỏ những ghi nhớ trong sách giáo khoa ra rồi nhét vào túi, thỉnh thoảng lại rút ra mà liếc, thầy...
Cây tình yêu
Nó sinh ra khi mùa xuân mới chớm. Bầu trời mờ mịt những tầng mây xám còn sót lại của mùa đông. Nó ngạc nhiên rung rinh hai lá mầm nhìn cảnh giao thời của trời đất. Những cảnh ảm đạm của mùa đông chưa qua hẳn còn vương lại những chiếc lá đỏ của cây bàng khẳng khiu.
Cây mít
Ở ngõ nhà tôi có một cây mít rất to, đã già. Cứ đến mùa hè là cây mít cuốn hút trẻ con trong xóm, vì trên những cành lá mít, ve sầu về đậu nhiều vô kể. Không hiểu vì sao mà bà tôi lại quý cây mít đến thế.
Mùa nước nổi
Cả Thuận Vi là một vùng đảo khi mùa nước tràn về. Những mái nhà, những lùm cây như được dựng lên từ mặt nước. Một vùng “đảo nhà” và “đảo cây” đan rợp vào nhau. Thấp thoáng những bóng thuyền, tiếng mái chèo
Lời hứa
Hôm nay, thầy giáo cho chúng tôi, lớp bồi dưỡng Văn lớp năm của huyện Hưng Hà, được về thăm nhà. Các bạn tôi tíu tít đi mua quà mang về cho em mình. Còn tôi, đang phân vân thì chợt nhớ đến lời dặn đi,
Bà của Hoa
Nhà Hoa ở một thị trấn nhỏ, cách nhà bà có vài chục cây số. Nó hay đạp xe một mình về thăm bà. Hoa thương bà lắm. Bà già rồi, tóc bạc phơ, lưng còng rạp. Thời gian đi qua đôi mắt đục mờ của bà. Cuộc đời vất vả đã để lại dấu ấn trên đôi cánh tay gầy yếu của bà.
Hồn quê trong tôi
Hồn quê trong tôi bắt đầu từ giàn hoa mướp vàng ươm bên bờ dậu cũ. Sắc hoa vàng tươi vui đến mức tôi có thể đứng ngẩn ngơ miên man ngắm những bông hoa ấy hàng giờ không biết chán.



