
- Trang văn

Mùa nước nổi
Thứ hai - 12/01/2026 09:49

(Ảnh: St)
MÙA NƯỚC NỔI
(Đặng Việt Thủy)
Cả Thuận Vi là một vùng đảo khi mùa nước tràn về.
Những mái nhà, những lùm cây như được dựng lên từ mặt nước. Một vùng “đảo nhà” và “đảo cây” đan rợp vào nhau. Thấp thoáng những bóng thuyền, tiếng mái chèo khua lạch cạch. Thuyền ken lại với nhau thành từng mảng lớn: đó là nơi họp chợ. Ổi chín lựng tỏa mùi thơm ngan ngát. Roi hồng chúm chím xếp thành từng đống. Những thuyền cam, thuyền đu đủ, thuyền chuối, tất cả đầy ăm ắp. Mấy buồng chuối đẵn vội, nhựa còn nhỏ giọt tong tong xuống lòng thuyền tôn. Thuyền tấp nập vào chợ. Thuyền rau, thuyền ổi len lách giữa hai bờ kênh ngập nước. Những cánh tay chắc nịch của các cô gái khuấy nhẹ mái chèo cho thuyền nọ áp thuyền kia. Những bóng áo nâu thấp thoáng sau những chồng rổ. Thuyền rau ngồn ngộn, cồng kềnh. Nào rau muống, bí ngô, bí đao, giá đỗ, dọc mùng. Ổi cũng nhiều loại: ổi lê, ổi tàu, ổi găng, ổi trâu. Cả những thuyền bán tôm, cua, cá, ốc, hến… Rồi đến khu thuyền ở. Một vài dòng khói trắng bốc lên, quấn lưng lưng các vòm cây, mềm mại như những dải lụa. Từ những chiếc thuyền bốc lên mùi thơm gạo mới. Có những em bé, khi đã hết chỗ leo trèo vắt vẻo, chúng lại ngồi trong khoang ê a bài học thuộc lòng hay gọi nhau í ới.
Mùa nước nổi, người Thuận Vi vẫn sinh hoạt vui tươi như thường. Một điều kỳ lạ mà ít ai có thể nghĩ tới, là có những đám cưới giữa mùa nước nổi. Họ đi bằng thuyền từ nhà này sang nhà kia. Vẫn có những giọng hát góp vui cất lên, vang xa trên mặt nước, quyện với tiếng đàn ghi ta trầm bổng bập bùng.
Mùa nước nổi, những bà mẹ vai áo đã sờn bạc bà những cô gái mặc áo nâu non vẫn quay sa dệt lụa, vẫn chăm chút cho những lứa tằm. Những cuộn tơ vàng óng, lấp lánh. Nắng như bừng dậy từ thuyền, sáng cả đêm thâu.
1980.
Đặng Việt Thủy, 15 tuổi, thị xã Thái Bình



