
- Trang văn

Hồn quê trong tôi
Chủ nhật - 11/01/2026 08:16

(Ảnh: St)
HỒN QUÊ TRONG TÔI
(Nguyễn Diệu Liên)
Hồn quê trong tôi bắt đầu từ giàn hoa mướp vàng ươm bên bờ dậu cũ. Sắc hoa vàng tươi vui đến mức tôi có thể đứng ngẩn ngơ miên man ngắm những bông hoa ấy hàng giờ không biết chán. Mỗi buổi chiều, hoa rụng xuống sân, nằm im lìm như những vệt nắng sót lại. Bà tôi thường đứng đó, tay chống gậy, nhìn giàn mướp đong đưa trong gió rồi khẽ gọi như sợ tôi giật mình:
“Về đi con, tối rồi…”
Tiếng gọi ấy mãi là kỷ niệm theo tôi suốt cả cuộc đời.
Hồn quê ấy còn là ao bèo phủ kín hoa lục bình tím ngát, dịu dàng trôi như những tháng năm tuổi nhỏ. Tôi nhớ mùi bùn non ngai ngái, nhớ tiếng nước khẽ động khi lũ trẻ chúng tôi cúi xuống vớt bèo, vừa làm vừa cười khúc khích. Là bụi tre đầu ngõ mỗi sớm mai ríu ran tiếng chim, đủ mọi thanh âm hòa vào nhau, đánh thức làng quê còn ngái ngủ.
Tuổi thơ tôi trú ngụ trong cây rơm vàng óng như một ngôi nhà bí mật. Chúng tôi chui vào đó chơi trốn tìm, thở hổn hển mà vẫn cười không thành tiếng. Ngoài kia, chú trâu già đứng dưới bụi tre, nghênh nghênh cặp sừng cong cong đón gió. Tai nó vểnh lên nghe chim hót, miệng bỏm bẻm nhai rơm, nhai cỏ chậm rãi, bình thản như đang nhai trầu. Gió thổi qua, thân tre cọ vào nhau kêu cót két, như thì thầm kể chuyện làng quê bao đời.
Là rừng phi lao ven biển vi vút gió hát, ngày đêm rì rào như một bản nhạc không bao giờ dứt.
Là khi đêm về, tiếng sóng biển ì ầm vỗ bờ ru tôi vào giấc ngủ ngon lành.
Là những bờ tường gạch đỏ như son, bị muối biển ăn mòn theo năm tháng, loang lổ dấu tích khi đi qua bao mùa bão nước dâng.
Là những ngày nước biển lên mấp mé mái nhà, mẹ ôm tôi vào lòng, thì thầm:
“Đừng sợ, rồi nước sẽ rút thôi con.”
Là hình ảnh gà mẹ cuộn tròn đàn con bé xíu líp nhíp vào bụng mình khi nhìn thấy lão diều hâu hung ác sà xuống định cướp con mình. Tôi không bao giờ quên cảnh gà mẹ xù lông, kêu quang quác, dang cánh che chở đàn con, nó dùng mỏ nhọn, móng vuốt cào loạn xạ diều hâu khiến lông bay tơi tả sau cuộc hỗn chiến. Lão Diều hâu mũi khoằm gian ác hoảng sợ trước khí thế dũng cảm của gà mẹ, lão vội vàng bay vút lên trời cao, để lại khoảng sân đầy lông trắng. Tôi đứng chết lặng, nghe tim mình đập thình thịch, lần đầu hiểu thế nào là bản năng che chở của tình mẫu tử ở gà mẹ.
Hồn quê còn là những lần dại dột hái trộm chuối xanh trong vườn bà nội, cùng lũ bạn trẻ con hàng xóm lén luộc ăn. Chuối chát, miệng tê rần mà vẫn ngon lạ. Có đứa cười thì thào: “Mai bà mà biết là chết!” Chúng tôi nhìn nhau, vừa sợ vừa khoái chí.
Là những trưa hè đầu trần, tóc cháy khét mùi nắng, mặc quần đùi áo may ô ba lỗ chạy khắp các khu vườn cùng lũ con trai đi dính ve. Là những chiều tan học, chúng tôi băng qua cánh đồng lúa chín vàng, hương thơm ngào ngạt như quấn lấy bước chân. Đứa này kéo đứa kia: “Cắt ít lúa nếp về làm cốm đi!”
Thế là lúa được rang lên, thóc được nhai giòn tan, thơm và ấm áp vô cùng trong những ngày đông tháng Mười, khi chưa kịp cười thì trời đã vội tối.
Hồn quê trong tôi là như thế. Không ồn ào, không rực rỡ, nhưng lặng lẽ neo lại trong tim, để mỗi lần nhớ về, lòng tôi lại dịu đi — như vẫn nghe đâu đây tiếng bà gọi khẽ bên giàn mướp năm nào.
Hà Nội, ngày 10/01/2026



