
- Thể ký

Bố Dũng
Tôi đã định viết về bố từ lâu nhưng cứ lần lữa mãi. Bố là thầy giáo Nguyễn Văn Vũ Dũng. Tôi được học thầy năm tôi học lớp 5. Nhóm chúng tôi có 12 đứa được chọn từ các trường khác nhau trong huyện.
Ba tôi
Ba tôi không giống những người hùng trong các bộ phim viễn tưởng, cũng chẳng biết nói những lời hoa mỹ như trong chuyện cổ tích. Ba của tôi là một người đàn ông lặng lẽ, lặng lẽ mang trên vai cả bầu trời mà không bao giờ kể mình nặng nhọc ra sao.
Nhớ ba
Vào năm tôi học lớp 3, dịch COVID 19 bùng phát và lây lan tới nhiều nơi. Ba tôi vẫn đi làm như mọi khi. Ba là người có sự kiên trì, chịu khó giống như chú ong chăm chỉ.
Bão tố cuộc đời và bài học quý từ ba mẹ
Đêm qua mất ngủ, nó đem cuốn hồi ký của Ba Mẹ ra đọc. Cuốn hồi ký gồm 15 trang tư liệu quý hiếm, bao gồm cả trích lục khai sinh từ thời Pháp, và những bức ảnh thời Ba Đẹp Trai, Mẹ Xinh Gái; và hơn 36 trang viết từ năm 2000.
Hành trình đến với ước mơ
Tôi là một đứa trẻ may mắn được sinh ra và lớn lên trong gia đình hạnh phúc. Nhưng bản thân tôi lại bị bệnh, đã trải qua hai cuộc đại phẫu là vào năm tôi mười chín tháng tuổi và năm tôi học lớp năm. Mùa hè đó có thể nói là một mùa hè tôi gắn liền với bệnh viện.
Phép màu ở trong tâm
Khi viết về Mẹ, nó đã vô tình chạm vào điều không định viết… Nhưng nó đã có lời hứa với mình hôm tròn 5 hoa giáp, vì vậy, chạm lại một xíu thôi, để tri ân những người đã ở bên nó lúc khó khăn năm 2006
Mùa đông xa
Hôm nay trời trở lạnh. Một mình lên suối, hắn bỗng thấy ở bìa rừng có một cánh đồng hoa cỏ may, chiều tối khi về nhà lại thấy cây lúa vô tình mọc trong chậu cảnh, đang trổ bông làm hạt. Tối nghe từng cơn gió mùa đông Bắc thổi, cái se se lạnh làm hắn bất chợt thấy nhớ mẹ, nhớ quê, nhớ bạn vô cùng.



