Chào mừng đến với Nhà Búp
Nhà Búp là Ngôi nhà văn chương được tạo nên từ hết thảy các mối cơ duyên kết tụ nhiều tâm hồn đồng điệu trong cảm nhận, đam mê sáng tác văn học của các thành viên nhóm “Búp trên cành” - những người đã gặp nhau từ thuở ấu thơ, qua năm tháng mải miết đi và bây giờ trở lại; của bầu bạn xa gần cùng chung tình yêu văn chương nghệ thuật.
Nhà Búp là nơi hội ngộ, cũng là nơi tìm về, để các thành viên sum vầy, đàm đạo, chia sẻ tâm tư tình cảm, ước mơ và khát vọng qua những áng văn thơ.
Về với Ngôi nhà văn chương này, từng thành viên sẽ tự thấy mình thêm thanh thản, an nhiên, nhẹ nhàng và thuần khiết. Để rồi mỗi ngày ta lại thấy cuộc đời này đáng sống, đáng yêu hơn!Xem tiếp >>.
Qua rằm tháng Hai, mấy chậu Lan vẫn rộ. Rình lúc chồng đi vắng, nó khệ nệ bưng hai chậu Lan đặt ra...
Chẳng bao giờ cây quỳnh còn nở hoa Chẳng bao giờ còn thấy em bên cửa Cánh hoa mềm như ngón tay em mở...
Sau buổi đi xem công bố kết quả thi thử về, bọn con gái lớp tôi xì xào bàn tán những con mắt tò mò...
Này mùa đông Em khăn áo cho một ngày trở bấc Kỉ niệm cũ so le vai áo cộc Ta đã tin những kỳ vọng...
Đố bạn hạt gì có dạng hình hạt đậu lớn, lớp vỏ ngoài thường có màu xám xanh khi còn tươi và sau quá...
Chú bộ đội đứng gác Nơi biển đảo xa xôi Nụ cười hiền trên môi Mắt tràn đầy hy vọng Mặc sóng to biển...
Vào một sớm đầu tháng sáu năm 1998. Đoàn thiếu niên chúng tôi lên xe ca tại ngõ Hội Văn học Nghệ...
Rì rào sóng vỗ Biển hát lời ca Ru cho tàu ngủ Tận ngoài khơi xa Ri i rào sóng vỗ Biển hát dịu dàng...
Năm 2025 – giữa bao biến động của đời sống thường nhật, giữa nhịp mưu sinh hối hả và những đổi thay không ngừng của thời cuộc – ngôi nhà chung mang tên Nhà Búp vẫn lặng lẽ thắp lên những đốm lửa ấm áp...

- Trang văn

- Tản Văn |
- Truyện ngắn |
- Thể ký |
Qua rằm tháng Hai, mấy chậu Lan vẫn rộ. Rình lúc chồng đi vắng, nó khệ nệ bưng hai chậu Lan đặt ra ngoài ban công, kiếm tí nắng, kiếm tí gió, hi vọng giữ được lâu hơn. Mỗi ngày, từ sofa nhìn ra, Lan...
Chẳng bao giờ cây quỳnh còn nở hoa Chẳng bao giờ còn thấy em bên cửa Cánh hoa mềm như ngón tay em mở Đã chết rồi từ đêm hôm qua Những cây quỳnh như tay em xòe ra
Sống bằng nghề hái củi Nghèo nhưng thương yêu nhau Hai vợ chồng nhà nọ Thường bữa cháo bữa rau. Già mà chưa con cái Nên vợ chồng rất buồn Họ cầu Trời khấn Phật
Trong dòng chảy thơ Việt Nam đương đại, có những giọng thơ chọn cách cất lên bằng âm điệu trầm lắng, không phô trương, không ồn ào, nhưng bền bỉ và sâu thẳm. Thơ của Bùi Lan Anh là một trường hợp như...
Và Hà Nội còn bận xanh anh có biết không? trời cao trong như vừa được rửa, những con phố bỗng dịu dàng hơn xưa nữa, như cũng đang đợi bước chân ai đó sẽ quay về.
Xăng đắt làm tôi lại đang nghĩ, chắc chuyển qua đi xe đạp. Mất thời gian một tí nhưng nếu không bận rộn quá thì đạp xe cũng là một thú vui bình dị mà không kém phần lãng mạn, lại có thể rèn luyện sức...




